TIN NHỮNG ĐIỀU CHÚA GIÊ-SU TIN

Việc chấp nhận một số phần trong Kinh Thánh và bác bỏ những phần khác ngày càng trở nên phổ biến. Những sự kiện kỳ diệu như phép lạ về Sự Tạo Dựng, việc Giơ-na bị một sinh vật biển nuốt chửng, và trận Đại hồng thủy thời Nô-ê thường bị gạt sang một bên như những huyền thoại, trong khi những điều “đáng tin cậy” hơn như lời dạy của Chúa Giê-su lại được chấp nhận là sự thật. Mặc dù lập luận này ban đầu có thể hấp dẫn đối với xã hội “khai sáng” của chúng ta, xã hội vốn bác bỏ ngay lập tức các phép lạ trong Kinh Thánh, nhưng nó lại chứa đựng một sai lầm lớn. Khi phân tích những lời dạy của Chúa Giê-su, có thể thấy rằng chính Chúa Giê-su đã tin và dạy những câu chuyện Cựu Ước mà một số người coi là huyền thoại.

Ví dụ, câu chuyện về Giô-na đã bị chỉ trích vì những chi tiết phi thường của nó. Theo Kinh Thánh Cựu Ước, tiên tri Giô-na của Chúa đã không vâng lời Chúa và bị một sinh vật biển khổng lồ nuốt chửng. Trong ba ngày, ông sống như một cư dân ẩm ướt trong bụng sinh vật đó, cho đến khi cuối cùng ông được mửa ra trên đất liền và được ban cho một cơ hội khác để vâng lời Chúa. Đối với một số học giả, câu chuyện về Giô-na có một vị trí trong Kinh Thánh, không phải là một câu chuyện có thật về một sự kiện lịch sử cụ thể, mà là một huyền thoại hay ngụ ngôn. Chúa Giê-su tin gì về câu chuyện về Giô-na? Ngài đã bày tỏ rõ ràng quan điểm của mình về vấn đề này.

Bấy giờ có mấy thầy thông-giáo và người Pha-ri-si thưa cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Bẩm thầy, chúng tôi muốn xem thầy làm dấu lạ.  Ngài đáp rằng: Dòng-dõi hung-ác gian-dâm nầy xin một dấu lạ, nhưng sẽ chẳng cho dấu lạ khác ngoài dấu lạ của đấng tiên-tri Giô-na. Vì Giô-na đã bị ở trong bụng cá lớn ba ngày ba đêm, cũng một thể ấy, Con người sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm. Đến ngày phán-xét, dân thành Ni-ni-ve sẽ đứng dậy với dòng-dõi nầy mà lên án nó, vì dân ấy đã nghe lời Giô-na giảng và ăn-năn; mà đây nầy, có một người tôn-trọng hơn Giô-na!  (Ma-thi-ơ 12:38-41).

Rõ ràng, Chúa Giê-su đã chấp nhận câu chuyện về Giô-na như một mô tả chính xác về một sự kiện lịch sử có thật. Ngài không chỉ đề cập đến việc Giô-na đã trải qua ba ngày trong bụng cá, mà còn khẳng định rằng thành Ninive đã ăn năn khi nghe Giô-na rao giảng. Nếu câu chuyện về Giô-na chỉ đơn thuần là một ẩn dụ hay thần thoại, thì toàn bộ luận điểm của Chúa Giê-su về việc ở trong lòng đất lâu như Giô-na ở trong bụng cá sẽ bị suy yếu đến mức lố bịch. Bởi vì, nếu Giô-na không bao giờ thực sự ở trong bụng cá, thì điều đó nói lên điều gì về việc Con Người thực sự ở trong lòng đất?

Một câu chuyện khác được Chúa Giê-su tán thành là sự hình thành của người nam và người nữ vào lúc khởi đầu của Sáng thế. Một số học giả, trong nỗ lực tìm kiếm sự dung hòa giữa Kinh Thánh và thuyết tiến hóa hữu cơ, đã đưa ra giả thuyết rằng câu chuyện Sáng thế trong Sáng thế ký không cần phải được hiểu theo nghĩa đen, và có thể tìm thấy chỗ trống trong Sáng thế ký để phù hợp với ý tưởng rằng con người đã tiến hóa dần dần trong quá khứ gần đây của Trái Đất. Chúa Giê-su đã nói gì về ý tưởng này?

Trong thời gian sống trên đất, Chúa Giê-su đã nói rõ ràng về Sự sáng tạo. Ví dụ, trong Mác 10:6, Ngài tuyên bố: “Nhưng từ lúc khởi đầu sáng thế, Ngài đã dựng nên người nam và người nữ.” Hãy lưu ý ba lẽ thật tối quan trọng này: (1) Cặp đôi đầu tiên đã được “dựng nên”; họ không phải là những tai nạn sinh học. Điều thú vị là động từ “dựng nên” trong tiếng Hy Lạp ở thì bất định, ngụ ý hành động tại một điểm, chứ không phải sự phát triển tiến triển (điều này sẽ là đặc điểm của hoạt động tiến hóa). W.E. Vine đã đưa ra chính nhận xét này khi đề cập đến thành phần cấu tạo của cơ thể con người trong những bình luận của ông về 1 Cô-rinh-tô 12:18 (1951, tr. 173). (2) Cặp đôi ban đầu đã được tạo thành “nam và nữ”; ban đầu họ không phải là một “vật thể” vô tính cuối cùng trải qua sự chuyển hướng tình dục. (3) A-đam và Ê-va đã tồn tại “từ buổi đầu sáng thế.” Từ tiếng Hy Lạp cho “khởi đầu” là arché, và được dùng với nghĩa “tuyệt đối, biểu thị sự khởi đầu của thế giới và lịch sử của nó, bắt đầu của Sự sáng tạo.” Từ Hy Lạp cho từ “sự sáng tạo” là ktiseos, và biểu thị “tổng số những gì Đức Chúa Trời đã tạo ra” (Cremer, 1962, tr. 113, 114, 381, nhấn mạnh trong nguyên bản). Chắc chắn Đấng Christ không chấp nhận quan niệm cho rằng Trái Đất có niên đại hàng triệu hay hàng tỷ năm trước loài người.

Việc chấp nhận lời chứng của Chúa Giêsu Christ càng đòi hỏi rằng trận Đại Hồng Thủy thời Nô-ê phải được hiểu là một sự kiện lịch sử theo nghĩa đen. Chính Chúa đã đề cập đến chủ đề Đại Hồng Thủy trong Lu-ca 17:26-30 (so sánh Ma-thi-ơ 24:39) khi Ngài đưa ra sự so sánh sau đây:

Việc đã xảy đến trong đời Nô-ê, thì cũng sẽ xảy đến trong ngày Con người:  Người ta ăn, uống, cưới, gả, cho đến ngày Nô-ê vào tàu, và nước lụt đến hủy-diệt thiên-hạ hết. Việc đã xảy ra trong đời Lót cũng vậy, người ta ăn, uống, mua, bán, trồng-tỉa, cất-dựng;  đến ngày Lót ra khỏi thành Sô-đôm, thì trời mưa lửa và diêm-sinh, giết hết dân thành ấy. Ngày Con người hiện ra cũng một thể nầy.  (nhấn mạnh được thêm vào).

Chúa đã mô tả một tai họa sắp xảy đến cho người Do Thái vào thời của Ngài, những người không nghe theo Lời Chúa. Tuy nhiên, vì mục đích của bài viết này, hãy lưu ý bối cảnh mà Chúa Giê-su thảo luận về sự hủy diệt của trận Đại Hồng Thủy trong Sáng Thế Ký 6-8. Ngài đặt trận Đại Hồng Thủy cùng với sự hủy diệt thành Sô-đôm, và Ngài cũng đặt nó cùng với sự hủy diệt của những kẻ vô đạo trong Lần Tái Lâm của Ngài. John Whitcomb đã lưu ý một cách chính xác rằng từ “hết thảy” phải ám chỉ toàn bộ dân số trên toàn Trái Đất vào thời Nô-ê, và ở Sô-đôm vào thời Lót. Lập luận của Chúa Giê-su sẽ bị suy yếu đáng kể nếu một số người trên Trái Đất, ngoài gia đình Nô-ê, thoát khỏi trận Đại Hồng Thủy, hoặc nếu một số người Sô-đôm sống sót sau trận thiêu đốt từ trên trời giáng xuống (1973, trang 21-22). Rõ ràng từ bản văn, Chúa Giê-su khẳng định rằng số lượng giống nhau về những tội nhân không tin kính thoát khỏi trận Đại Hồng Thủy cũng sẽ bằng số lượng người bất tuân thoát khỏi sự hủy diệt khi Ngài Tái Lâm là không một ai cả. Từ những lời nhận xét của Ngài, ta có thể thấy rõ Chúa Giê-su đã chấp nhận lời tường thuật trong Sáng Thế Ký về trận Đại Hồng Thủy như một sự kiện lịch sử.

Những lời dạy của Chúa Giê-su chứa đựng nhiều chi tiết liên quan đến một số sự kiện phi thường nhất trong Cựu Ước. Một người không thể kiên trì duy trì niềm tin vào Chúa Giê-su và những lời dạy của Ngài, trong khi lại phủ nhận những chi tiết trong các câu chuyện mà Ngài xác nhận là có thật. Lời chứng của Chúa Giê-su và tính chính xác thực tế của những câu chuyện Ngài khen ngợi luôn song hành cùng nhau.

https://apologeticspress.org/believing-what-Giê-su-believed-1223/

THAM KHẢO

Cremer, H. (1962), Biblico-Theological Lexicon of New Testament Greek (London: T & T Clark).

Vine, W.E. (1951), First Corinthians (Grand Rapids, MI: Zondervan). Whitcomb, John C. (1973), The World That Perished (Grand Rapids, MI: Baker).

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang