TẠI SAO ĐỨC CHÚA TRỜI TẠO RA CON NGƯỜI—BIẾT RẰNG NHIỀU NGƯỜI SẼ XUỐNG ĐỊA NGỤC?

[Ghi chú của tác giả: Phần sau của câu hỏi này, liên quan đến địa ngục, là một quan điểm thường được những người hoài nghi sử dụng để nghi ngờ tính xác thực của Kinh Thánh và Đức Chúa Trời được mô tả trong đó. Chúng ta sẽ giải quyết câu hỏi này trong hai phần riêng biệt. Trước tiên, chúng ta sẽ xem Kinh Thánh nói gì về lý do tại sao Đức Chúa Trời tạo ra con người nói chung. Sau đó, chúng ta sẽ tiếp tục chứng minh rằng khái niệm về địa ngục, và sự biết trước của Đức Chúa Trời về những người sẽ chọn đến đó, không mâu thuẫn về mặt lý trí hay đạo đức với Đức Chúa Trời của Kinh Thánh.]

Nếu có một Đức Chúa Trời toàn tri, toàn năng (và quả thật là có, xem Sự tồn tại của Đức Chúa Trời), thì chúng ta sẽ mong đợi động cơ hành động của Ngài, trong nhiều trường hợp, là điều chúng ta không biết. Vì sẽ có rất nhiều điều Ngài biết mà chúng ta không biết, nên hầu như không thể nào chúng ta hiểu được lý do của Ngài đối với một số hành động nhất định trừ khi Ngài hạ mình giải thích chúng. Như tiên tri Ê-sai đã viết: “‘Vì tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, đường lối của Ta không phải là đường lối của các ngươi,’ Chúa phán. ‘Vì trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối của Ta cao hơn đường lối của các ngươi bấy nhiêu, và tư tưởng của Ta cao hơn tư tưởng của các ngươi bấy nhiêu’” (Ê-sai 55:8-9). Theo một nghĩa nào đó, chúng ta có thể ví mối quan hệ của Đức Chúa Trời với con người như sự hiểu biết của một đứa trẻ năm tuổi về một số hành động của cha mẹ mình. Giả sử một đứa trẻ thấy cha mẹ lấy ra một cuốn séc nhỏ hình chữ nhật, viết tiền lên séc, rút ​​séc ra và bỏ vào phong bì, dán tem và gửi đi. Đứa trẻ có thể hỏi: “Mẹ ơi, tại sao mẹ lại làm vậy?” Người mẹ có thể trả lời: “Để chúng ta có thể tiếp tục lái xe mà không bị ngân hàng tịch thu.” Làm sao đứa trẻ có thể liên hệ một mảnh giấy với việc lái xe? Nếu không biết chi tiết về cách một tấm séc tượng trưng cho tiền, cách chiếc xe được mua từ đại lý, cách ngân hàng cho cha mẹ vay tiền, v.v., thì đứa trẻ không thể hiểu được ý nghĩa của tấm séc.

Tương tự như vậy, có những việc Đức Chúa Trời đã làm mà con người chúng ta không bao giờ có thể hiểu trọn vẹn, đơn giản vì Đức Chúa Trời không cho chúng ta biết lý do tại sao Ngài làm như vậy. Hoặc, có lẽ Ngài đã cho chúng ta biết, nhưng câu trả lời của Ngài không cung cấp tất cả các chi tiết mà sự tò mò của con người chúng ta mong muốn. Môi-se đã hiểu rõ điều này khi ông viết: “Những điều bí mật thuộc về Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời chúng ta; còn những điều đã được tỏ ra thì thuộc về chúng ta và con cháu chúng ta đời đời, hầu cho chúng ta làm theo mọi lời của luật này” (Phục truyền luật lệ ký 29:29). Có những điều Đức Chúa Trời cho chúng ta biết; có những điều Ngài không cho biết.

Khi chúng ta tiếp cận câu hỏi tại sao Đức Chúa Trời tạo ra con người, chúng ta thấy mình đang đối mặt với một câu hỏi mà Đức Chúa Trời không đưa ra câu trả lời đầy đủ. Câu trả lời đơn giản được đưa ra trong Kinh Thánh là Đức Chúa Trời đã tạo ra con người, cũng như toàn bộ tạo vật, theo ý muốn và vì vinh quang của Ngài.

THEO Ý MUỐN CỦA NGÀI

Khải Huyền 4:11 tuyên bố: “Lạy Chúa, Ngài xứng đáng nhận vinh quang, tôn kính và quyền năng; vì Ngài đã tạo dựng muôn vật, và bởi ý muốn của Ngài mà chúng hiện hữu và được tạo dựng”. Thông điệp cốt lõi từ câu này là Đức Chúa Trời tự do lựa chọn tạo dựng và không bị ràng buộc bởi bất kỳ thế lực bên ngoài nào hoặc bởi nhu cầu lấp đầy bất kỳ sự thiếu hụt nào. Thi Thiên 115:3 nói: “Nhưng Đức Chúa Trời chúng ta ở trên trời; Ngài làm theo ý muốn của Ngài”. Câu trả lời đơn giản, nhưng không quá nhiều thông tin, cho câu hỏi của chúng ta là Đức Chúa Trời muốn tạo dựng con người, vì vậy Ngài đã làm.

Chúng ta phải nhấn mạnh, ở điểm này, rằng mong muốn tạo dựng con người của Ngài không phải vì Ngài cần họ vì một lý do nào đó. Đã có những người, đặc biệt là trong các tôn giáo cổ đại, cho rằng Đức Chúa Trời cô đơn hoặc thiếu sót theo một cách nào đó và cần con người làm bạn đồng hành hoặc người giúp đỡ. Lời đề xuất này không có cơ sở. Trong Công vụ 17:24-25, sứ đồ Phao-lô đã tuyên bố rõ ràng: “Đức Chúa Trời, Đấng đã tạo dựng thế giới và mọi vật trong đó, vì Ngài là Chúa trời đất, chẳng ở trong các đền thờ do tay người làm ra, cũng chẳng cần người ta thờ phượng Ngài bằng tay mình, như thể Ngài có cần gì, vì Ngài ban cho muôn vật sự sống, hơi thở và mọi sự” (thêm nhấn mạnh).

Việc Đức Chúa Trời không cần con người “giúp đỡ” Ngài cũng được phản ánh trong Thi thiên 50:10-12, một câu trích dẫn lời của chính Đức Chúa Trời: “Vì mọi loài thú rừng đều thuộc về Ta, và muông thú trên ngàn đồi cũng vậy. Ta biết muông chim núi, muông thú đồng đều thuộc về Ta. Nếu Ta đói, Ta cũng chẳng nói cho các ngươi biết; vì thế giới và mọi sự đầy dẫy trong đó đều thuộc về Ta.” Đoạn Kinh Thánh này chắc chắn không có ý nói rằng Đức Chúa Trời sẽ thực sự đói. Ngược lại, nó ngụ ý rằng Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ cần bất cứ điều gì từ sự Sáng tạo của Ngài.

Đức Chúa Trời cũng không bị “ép buộc” phải tạo ra con người vì Ngài cô đơn. Là Đấng toàn năng, không có gì trong Đức Chúa Trời cần thêm bất cứ điều gì. Sự thông công vĩnh hằng của Đức Chúa Trời với chính Ngài (trong các ngôi vị Cha, Con và Thánh Linh) luôn cung cấp tất cả sự thông công mà Đức Chúa Trời cần để được trọn vẹn. Chúng ta có thể thấy rõ sự thông công của ba ngôi vị Đức Chúa Trời trong Sáng thế ký 1:26, “Đức Chúa Trời phán: ‘Chúng ta hãy dựng nên người theo hình ảnh chúng ta, theo tượng của chúng ta.’” Chúa Giê-su đã lặp lại tình cảm về sự hiệp thông đời đời của Đức Chúa Trời khi Ngài cầu nguyện với Cha: “Và bây giờ, hỡi Cha, xin hãy làm vinh hiển Con cùng với Cha, với vinh quang mà Con đã có với Cha trước khi thế gian được tạo dựng” (Giăng 17:5, thêm nhấn mạnh). Hành động tự do của Đức Chúa Trời khi tạo ra con người không liên quan gì đến nhu cầu xoa dịu bất kỳ sự cô đơn nào. Như Stanley Grenz đã kết luận chính xác: “Như vậy, việc Đức Chúa Trời tạo dựng vũ trụ là một hành động tự do, một hành động không cần thiết. Đức Chúa Trời không bị thúc đẩy để tạo ra, không bị ép buộc bởi một cảm giác bắt buộc nào đó để đưa vũ trụ vào tồn tại” (1994, tr. 99).

Chỉ vì Đức Chúa Trời không cần (và không bao giờ cần) loài người cho bất cứ điều gì, không có nghĩa là con người không quan trọng đối với Ngài. Một khi Ngài đã tự do chọn tạo ra con người, Ngài đã ban cho họ tầm quan trọng bằng cách tạo dựng họ theo hình ảnh của chính Ngài (Sáng thế ký 1:26-27). Như nhà thần học Wayne Grudem đã nhận xét đúng đắn:

Ai đó có thể tự hỏi, nếu Đức Chúa Trời không cần chúng ta cho bất cứ điều gì, thì chúng ta có quan trọng không? Liệu sự tồn tại của chúng ta hay của toàn bộ tạo vật có ý nghĩa gì không? Để trả lời câu hỏi này, cần phải nói rằng chúng ta thực sự rất có ý nghĩa bởi vì Đức Chúa Trời đã tạo ra chúng ta và quyết định rằng chúng ta sẽ có ý nghĩa đối với Ngài. Đó là định nghĩa cuối cùng về ý nghĩa đích thực (Grudem, 1994, tr. 162, chữ in nghiêng trong bản gốc).

Đức Chúa Trời đã chọn tạo ra chúng ta bằng ý chí tự do của Ngài. Khi làm vậy, Ngài đã ban cho chúng ta ý nghĩa và tầm quan trọng bằng cách tạo ra chúng ta theo hình ảnh của Ngài.

VÌ VINH QUANG CỦA NGÀI

Kinh Thánh cũng nói rằng Đức Chúa Trời tạo dựng con người “vì vinh quang của Ngài”. Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh đã phán: “Ai được gọi bằng danh Ta, là người Ta đã tạo dựng vì vinh quang Ta, Ta đã nặn nên người, phải, Ta đã làm nên người” (Ê-sai 43:7, thêm nhấn mạnh). Chính tại điểm này, chúng ta phải thừa nhận rằng cụm từ “vì vinh quang của Ngài” mở ra cánh cửa cho rất nhiều suy đoán. Kinh Thánh muốn nói gì khi nói rằng con người (và toàn bộ tạo vật) được tạo dựng vì vinh quang của Đức Chúa Trời? Có phải điều đó có nghĩa là tạo vật của Ngài sẽ ca ngợi Ngài và tôn vinh Ngài? Có phải điều đó chỉ đơn thuần là sự tồn tại của con người mang lại vinh quang cho Đức Chúa Trời như một biểu hiện của quyền năng và sự khéo léo của Ngài? Có phải điều đó có nghĩa là việc chúng ta tiếp tục thờ phượng Đức Chúa Trời, bất chấp sự tồn tại của đau khổ và khó khăn trong thế giới này, đã minh oan cho Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài, trái ngược với mong đợi của Sa-tan, như được minh họa trong sách Gióp? Tất cả những gì liên quan đến ý tưởng này sẽ không bao giờ được con người thực sự hiểu được. Chúng ta chỉ có thể nói rằng con người hiện hữu “vì vinh quang của Ngài”.

Một số người cho rằng nếu Đức Chúa Trời trong Kinh Thánh tạo ra con người chỉ đơn giản là “vì vinh quang của Ngài”, thì điều này sẽ ngụ ý rằng Đức Chúa Trời là một nhà độc tài tự cao tự đại, chỉ muốn có thêm nhiều “thần dân” quỳ lạy dưới chân Ngài và ca ngợi sự vĩ đại của Ngài. Ý kiến ​​này không hiểu được những khía cạnh quan trọng của cụm từ “vì vinh quang của Ngài”. Con người không chỉ được tạo ra để mang lại vinh quang cho Đức Chúa Trời, mà còn được tạo ra để tận hưởng vinh quang của Ngài và tìm thấy sự trọn vẹn của chính mình trong đó. Như Jack Cottrell đã nói: “Đây chính là mục đích của sự tồn tại của con người, tức là đón nhận lòng tốt của Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài” (2002, tr. 109). Đức Chúa Trời tạo ra con người để sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn, đón nhận vinh quang của Ngài và đáp lại món quà vinh quang đó. Đó là một vòng phản hồi hoàn hảo: con người đón nhận vinh quang của Đức Chúa Trời, đáp lại bằng sự vâng phục và ngợi khen, và được trọn vẹn và viên mãn nhờ sự đón nhận vinh quang của Đức Chúa Trời cũng như sự đáp lại đúng đắn của họ. Vì vậy, chúng ta có thể nói rằng Đức Chúa Trời tạo ra con người để sống một cuộc đời hạnh phúc viên mãn, đón nhận và đáp lại vinh quang của Ngài. Hiểu được tình hình dưới góc nhìn này sẽ làm nổi bật sự ngớ ngẩn khi buộc tội Chúa là ích kỷ.

BIẾT RẰNG HẦU HẾT MỌI NGƯỜI SẼ XUỐNG ĐỊA NGỤC

Một khi chúng ta xác định được sự thật rằng Chúa đã tạo ra con người theo ý muốn của Ngài, để sống một cuộc sống hoàn toàn hạnh phúc khi họ đón nhận và đáp lại vinh quang của Ngài, thì người hoài nghi nhanh chóng nắm lấy thực tế rằng nhiều người không hạnh phúc trọn vẹn. Trên thực tế, một số lượng lớn người không hạnh phúc. Không chỉ vậy, người hoài nghi còn yêu cầu, mà theo Kinh Thánh, hầu hết mọi người đều bị định sẵn sẽ bị trừng phạt đời đời trong địa ngục. Người hoài nghi đặt câu hỏi, làm thế nào mà một vị Chúa yêu thương lại có thể tạo ra con người, khi biết rằng hầu hết trong số họ sẽ xuống địa ngục? Tác giả vô thần David Mills đã đặt câu hỏi:

Nếu chúng ta kết luận rằng Chúa tạo ra Địa ngục để răn đe những hành vi mà Ngài không thích – biết trước rằng phần lớn nhân loại sẽ phải chịu sự tra tấn đời đời thì chúng ta sẽ buộc phải gán cho vị thần này là độc ác và tàn bạo, bởi vì Ngài cũng sẽ tra tấn các cá nhân một cách vô nhân đạo để đạt được mục tiêu của mình (Mills, 2006, tr. 180).

Nhà hoài nghi Vistonas Wu đã đăng những suy nghĩ tương tự trên mạng trong một bài viết có tiêu đề “Phá bỏ lập luận của những người theo chủ nghĩa Cơ đốc giáo chính thống và những người truyền giáo”: “Nếu bạn là Chúa, và bạn toàn năng và có thể nhìn thấy mọi thời đại, liệu bạn có tạo ra một thế giới mà bạn biết trước rằng phần lớn mọi người sẽ kết thúc trong địa ngục đời đời không?” (2009). Câu trả lời mà nhà hoài nghi ngụ ý là “Không”. Nhưng vấn đề với lập luận của ông ta là con người không phải là toàn tri và đó là lý do tại sao con người không ở trong vị trí như vậy. Thực tế, xét đến sự hiểu biết hạn chế của nhân loại, hoàn toàn có thể xảy ra trường hợp thông tin mà chúng ta hiện chưa có chính là thông tin có thể dẫn đến việc một Đấng toàn tri tạo ra thế giới như hiện tại. Câu hỏi nghe có vẻ đơn giản, “Nếu Ngài là Chúa…”, không bao giờ có thể được đặt ra một cách chính đáng, và chắc chắn không thể được sử dụng làm “bằng chứng” để nghi ngờ phẩm chất của Chúa. Nếu một người thực sự có thể là Chúa, thì quá trình suy nghĩ của người đó sẽ khác biệt rất nhiều so với hiện tại, đến nỗi người đó không thể nói mình sẽ làm gì hoặc không làm gì. Cần lưu ý trong bối cảnh này rằng Chúa đã tạo ra con người theo hình ảnh của Ngài, ban cho họ khả năng phân biệt chân lý với sai lầm, và những ý tưởng hợp lý với những ý tưởng phi lý. Chúng ta không cho rằng việc Chúa tạo ra con người là phi lý đối với con người, nhưng lại hợp lý đối với Chúa. Chúng ta chỉ đơn giản nói rằng sự toàn tri của Chúa đặt Ngài vào vị trí biết tất cả các chi tiết cần thiết để đưa ra một quyết định hoàn toàn hợp lý.

PHÂN TÍCH LỜI CÁO BUỘC CỦA NGƯỜI HOÀI NGHI

Lời cáo buộc của người hoài nghi rằng Chúa là ác vì Ngài đã tạo ra con người, mặc dù Ngài biết rằng hầu hết sẽ xuống địa ngục, sẽ sụp đổ khi được xem xét kỹ lưỡng hơn. Thứ nhất, người hoài nghi nhanh chóng đưa ra ý kiến ​​rằng “hầu hết” mọi người sẽ xuống địa ngục. Từ “hầu hết” này phải được đưa vào lời cáo buộc, bởi vì nếu số người lên thiên đường nhiều hơn số người xuống địa ngục, người ta có thể dễ dàng lập luận (sử dụng đạo đức nhân văn của chính người hoài nghi) rằng thế giới hiện tại được sắp đặt vì lợi ích của đa số. Vì đạo đức nhân văn cho rằng một hành động là đạo đức miễn là nó mang lại lợi ích lớn nhất cho đa số mọi người (Butt, 2010, tr. 33-36), thì theo tiêu chuẩn của chính họ, người hoài nghi không thể chỉ trích một vị Chúa cứu rỗi “hầu hết” mọi người lên thiên đường và cho phép một thiểu số trong số họ chọn xuống địa ngục.

Vậy, chúng ta có thể chắc chắn rằng “hầu hết” mọi người sẽ xuống địa ngục không? Không, và đây là lý do. Có thể trích dẫn nhiều câu Kinh Thánh dường như chỉ ra rằng đa số mọi người chọn địa ngục. Đoạn phổ biến nhất là Ma-thi-ơ 7:13-14, trong đó viết: “Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường rộng dẫn đến sự hủy diệt; và có nhiều người đi vào đó. Bởi vì cửa hẹp và đường khó dẫn đến sự sống; và chỉ có ít người tìm thấy nó.” Theo đoạn này, nhiều người chọn con đường dẫn đến sự hủy diệt, và chỉ có ít người chọn con đường dẫn đến sự sống. Tuy nhiên, điều được ngụ ý trong những câu này là những người được đề cập có khả năng và năng lực để lựa chọn. Những người không được đề cập trong đoạn này hoặc các đoạn tương tự khác là những người chưa đủ tuổi hoặc khả năng tinh thần để lựa chọn như thai nhi, trẻ sơ sinh, và trẻ em. Nếu chúng ta có thể chứng minh rằng trẻ em được lên thiên đàng (và chúng ta có thể, xem Butt, 2003), và chúng ta có thể chứng minh rằng ít nhất có khả năng nhiều trẻ em đã chết trong tình trạng được cứu rỗi hơn người lớn đã chết trong tình trạng hư mất, thì chúng ta có thể loại bỏ ý tưởng rằng “đa số” mọi người sẽ xuống địa ngục. Khi chúng ta xem xét rằng trên toàn thế giới, ước tính có khoảng 42 triệu ca phá thai mỗi năm (Johnston, 2010), và khi chúng ta hiểu rằng trẻ em thường là những người đầu tiên chết trong thời kỳ đói kém và dịch bệnh, chúng ta buộc phải kết luận rằng ít nhất là có thể, và rất có thể là, số người chết trong trạng thái được cứu rỗi nhiều hơn số người sẽ bị hư mất đời đời. [LƯU Ý: Tại thời điểm này trong cuộc thảo luận, người hoài nghi thường sẽ chuyển chủ đề và yêu cầu rằng Chúa không thể yêu thương và cho phép tất cả những đứa trẻ đó chết. Lời buộc tội này là sai và đã bị bác bỏ một cách dứt khoát, xem Butt, 2009]. Do đó, người hoài nghi không thể biết liệu “đa số” mọi người có xuống địa ngục hay không, và do đó, theo đạo đức nhân văn dựa trên đa số, không thể buộc tội Chúa là ác. Tuy nhiên, trên thực tế, khái niệm “đa số” mọi người có rất ít liên quan đến việc biện minh cho hành động của Chúa. Đạo đức của Chúa vẫn có thể được biện minh ngay cả khi hầu hết mọi người bị hư mất và chỉ một số ít được cứu rỗi.

CHÚA MUỐN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI CHỌN ĐƯỢC CỨU RỖI

Kinh Thánh nói rõ rằng Chúa cho phép tất cả con người có trách nhiệm lựa chọn số phận cuối cùng của mình. Xuyên suốt Kinh Thánh, chúng ta thấy Chúa đặt trước mặt con người khả năng quyết định vận mệnh của chính họ. Môi-se đã viết: “Hôm nay ta lấy trời và đất làm chứng nghịch cùng các ngươi, rằng ta đã đặt trước mặt các ngươi sự sống và sự chết, phước lành và rủa sả; vậy hãy chọn sự sống” (Phục truyền luật lệ ký 30:19). Lời tuyên bố của Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 7:13-14 về con đường hẹp và con đường rộng bao gồm ý tưởng rằng những người nghe Ngài có khả năng “bước vào” bất kỳ con đường nào họ chọn. Giô-suê đã nhấn mạnh ý tưởng về sự lựa chọn này khi ông tuyên bố với dân Y-sơ-ra-ên: “Nếu các ngươi thấy việc phục vụ Chúa là xấu xa, thì hãy chọn cho mình ngày hôm nay ai mà các ngươi sẽ phục vụ” (Giô-suê 24:15). Cộng đồng hoài nghi thích phô trương trước công chúng hình ảnh một vị Chúa độc tài, người tùy tiện ném con người vào sự hủy diệt đời đời chỉ dựa trên sự tùy hứng và ý thích nhất thời. Điều đó không đúng. Bất cứ ai xuống địa ngục đều đã tự nguyện lựa chọn ở đó. Như nhà vô thần Dan Barker đã nói rõ: “Nói về bản thân tôi, nếu thiên đường và địa ngục trong Kinh Thánh tồn tại, tôi sẽ chọn địa ngục” (2008, tr. 170). C.S. Lewis đã nhận xét sâu sắc: “Cuối cùng chỉ có hai loại người: những người nói với Chúa, ‘Ý Chúa được nên,’ và những người mà cuối cùng Chúa nói với họ, ‘Ý ngươi được nên.’ Tất cả những ai ở trong địa ngục đều chọn nó” (1946, tr. 72, bản gốc in nghiêng). Timothy Keller nói thêm: “Cuối cùng, tất cả những gì Chúa làm với con người là ban cho họ điều họ muốn nhất, bao gồm cả sự tự do khỏi chính Ngài. Còn gì công bằng hơn thế?” (2008, tr. 79).

Chúa cho phép con người lựa chọn số phận cuối cùng của mình, và Ngài muốn tất cả mọi người chọn được cứu rỗi. 1 Ti-mô-thê 2:4 nói rằng Chúa “mong muốn tất cả mọi người được cứu rỗi và đến sự hiểu biết về lẽ thật.” II Phi-e-rơ 3:9 nói rằng Chúa “không muốn một ai bị hư mất, nhưng muốn tất cả đều ăn năn”. Ngài không những không muốn con người chọn địa ngục, mà còn sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội để khuyên răn con người đừng chọn địa ngục và thuyết phục họ chọn thiên đàng. Thật vậy, Sách Hê-bơ-rơ giải thích rằng những ai chọn con đường hủy diệt sẽ chà đạp Con Đức Chúa Trời dưới chân mình trên đường đi (Hê-bơ-rơ 10:29). Khái niệm về địa ngục không mâu thuẫn với tình yêu thương hay công lý của Đức Chúa Trời (Butt, 2010, trang 17-24). [LƯU Ý: Tôi hiểu rằng người hoài nghi không chấp nhận những câu này là được soi dẫn và không chấp nhận câu chuyện về sự chuộc tội bằng hy sinh của Chúa Giê-su. Tuy nhiên, nếu người hoài nghi buộc tội Kinh Thánh miêu tả Đức Chúa Trời là vô đạo đức, thì họ phải để Kinh Thánh tự trả lời. Tôi chỉ đơn giản nói rằng Kinh Thánh đưa ra một lập luận chặt chẽ, logic cho thấy lời buộc tội của những người hoài nghi về việc Đức Chúa Trời là vô đạo đức là sai. Nếu Đức Chúa Trời thực sự cho phép con người lựa chọn, và nếu Ngài đã sai Con Ngài đến để chứng tỏ tình yêu thương của Ngài và thuyết phục con người lựa chọn điều đúng đắn, thì Ngài không thể bị buộc tội là vô đạo đức.]

CHÚA KHÔNG THIÊN VỊ

Một khái niệm quan trọng khác để hiểu về sự tương giao của Chúa với nhân loại là Ngài không thiên vị. Sứ đồ Phi-e-rơ đã nói đúng: “Thật vậy, tôi nhận thấy Đức Chúa Trời không thiên vị ai cả. Nhưng trong mọi dân tộc, ai kính sợ Ngài và làm điều công chính thì đều được Ngài tiếp nhận” (Công vụ 10:34-35). Câu này làm chứng cho thấy Kinh Thánh trình bày Đức Chúa Trời là một Đấng hoàn toàn vô tư, công bằng, ban cho mỗi người cơ hội như nhau để đáp lại lẽ thật. Tuy nhiên, chúng ta phải hiểu rằng chúng ta không nói rằng tất cả mọi người đều có cùng số cơ hội nghe Tin Lành, hoặc sinh ra trong hoàn cảnh kinh tế xã hội giống hệt nhau, v.v. Điều chúng ta đang nói là Chúa phán xét mỗi người một cách công bằng dựa trên những cơ hội mà người đó được ban cho. Như Chúa Giê-su đã nói: “Vì ai được ban cho nhiều, thì phải chịu trách nhiệm nhiều; ai được giao phó nhiều, thì phải chịu trách nhiệm nhiều hơn” (Lu-ca 12:48). Trong tất cả các ví dụ trong Kinh Thánh, khi con người đáp lại lẽ thật một cách đúng đắn, Đức Chúa Trời đã cung cấp cho họ đủ thông tin để được cứu rỗi (xem Công vụ 8:26-38; Công vụ 10). Do đó, Đức Chúa Trời xem xét mọi khía cạnh trong bản chất và môi trường bên ngoài của một người và phán xét một cách công bằng hành vi của người đó dựa trên những gì người đó nên làm trong mọi hoàn cảnh.

VÂNG, NHƯNG ĐỨC CHÚA TRỜI BIẾT MỘT SỐ NGƯỜI SẼ CHỌN ĐỊA NGỤC…

Một khi người hoài nghi nhận ra rằng họ không thể kết luận một cách hợp lý rằng Đức Chúa Trời bất công khi cho phép tất cả mọi người lựa chọn số phận của mình, họ phải khăng khăng rằng chỉ riêng việc Đức Chúa Trời biết một số người sẽ chọn địa ngục đã đủ để ngăn cản Ngài tạo ra những người đó.

Một câu trả lời thích đáng cho tuyên bố như vậy đơn giản là, “Ai nói rằng?” có điều gì đúng về mặt đạo đức vốn có trong lời buộc tội của người hoài nghi? Không có. Và trong khi, “Ai nói rằng?” một câu trả lời thích đáng không phải là câu trả lời duy nhất mà người theo thuyết hữu thần dựa trên Kinh Thánh có thể sử dụng. Mặc dù đúng là Chúa có thể chỉ cần tạo ra những người mà Ngài biết sẽ chọn thiên đường, nhưng liệu người hoài nghi có gọi đó là “công bằng” không? Liệu có công bằng không nếu Chúa không tạo ra một người, và tước đoạt của người đó những cơ hội như những người khác, chỉ vì Chúa biết người đó sẽ chọn địa ngục? Hành động như vậy thực sự sẽ là “bất công” và sẽ đẩy Chúa vào tình thế tiến thoái lưỡng nan về mặt đạo đức khi thể hiện sự thiên vị. Ngược lại, cách duy nhất để Chúa thực sự công bằng với tất cả con người mà Ngài tạo ra là cho phép mỗi người trong số họ có cùng cơ hội để lựa chọn điểm đến cuối cùng của mình.

Người hoài nghi có thể lập luận rằng sẽ tốt hơn nếu Chúa không tạo ra con người ngay từ đầu. Nhưng câu trả lời cho tuyên bố như vậy một lần nữa là, “Ai nói vậy?” Ai là người hoài nghi dám nói rằng một thế giới không có con người là một thế giới tốt hơn một thế giới mà tất cả con người đều được trao cơ hội bình đẳng để đáp lại tình yêu của Chúa, với hàng triệu người thực sự đáp lại một cách vâng phục và nhận được sự sống đời đời? Người hoài nghi dựa trên cơ sở nào để khẳng định thế giới mà họ hình dung tốt hơn thế giới mà chúng ta đang sống? Họ không thể viện dẫn bất kỳ thẩm quyền nào lớn hơn ý kiến ​​cá nhân của chính mình. Về bản chất, người hoài nghi chỉ đang nói rằng, “Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu con người không được tạo ra, nếu một số người chọn địa ngục.” Câu trả lời cho ý kiến ​​như vậy đơn giản là: Thượng đế, Đấng biết mọi thứ, hoàn toàn công bằng, đạo đức và yêu thương tuyệt đối, hiểu ít nhất một điều về Vũ trụ mà người hoài nghi không biết (hoặc từ chối thừa nhận), điều đó dẫn đến tình trạng hiện tại.

KẾT LUẬN

Không có cách nào để trí óc hữu hạn của con người có thể hiểu hết mọi lý do tại sao Đức Chúa Trời tạo ra loài người. Có đủ thông tin về Đức Chúa Trời và loài người để chúng ta có thể suy luận đúng đắn rằng Đức Chúa Trời không hề vô đạo đức khi tạo ra loài người. Chúng ta có thể biết rằng loài người được tạo ra bởi ý chí tự do của Đức Chúa Trời để đón nhận và đáp lại vinh quang của Ngài. Lời buộc tội vô căn cứ của những người hoài nghi rằng Đức Chúa Trời vô đạo đức khi tạo ra loài người, trong khi biết rằng nhiều người sẽ chọn địa ngục, là không thể đứng vững. Đức Chúa Trời đã ban cho mỗi người có trách nhiệm một cơ hội bình đẳng để lựa chọn thiên đàng. Không có cơ sở nào để những người hoài nghi có thể khẳng định rằng một thế giới không có loài người sẽ tốt hơn một thế giới mà trong đó một số người chọn sự sống đời đời và những người khác chọn sự hủy diệt đời đời. Trên thực tế, các thuộc tính toàn tri, công bằng và tình yêu thương của Đức Chúa Trời cung cấp cơ sở để kết luận rằng chỉ có Ngài mới có thể quyết định thế giới nào là tốt nhất. Khi được hiểu đúng đắn, Kinh Thánh trình bày một bức tranh hoàn toàn nhất quán về sự hoàn hảo về mặt đạo đức của Đức Chúa Trời liên quan đến sự lựa chọn tạo ra loài người của Ngài.

https://apologeticspress.org/why-did-god-create-peopleknowing-that-many-would-go-to-hell-4194/

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Barker, Dan (2008), godless (Berkeley, CA: Ulysses Press).

Butt, Kyle (2003), “Do Babies Go to Hell When They Die?” https://apologeticspress.org/apcontent.aspx?category=13&article=1201.

Butt, Kyle (2009), “Is God Immoral for Killing Babies?” https://apologeticspress.org/APContent.aspx?category=11&article=260.

Butt, Kyle (2010), A Christian’s Guide to Refuting Modern Atheism (Montgomery, AL: Apologetics Press).

Cottrell, Jack (2002), The Faith Once for All (Joplin, MO: College Press).

Grenz, Stanley (1994), Theology for the Community of God (Grand Rapids, MI: Eerdmans).

Grudem, Wayne (1994), Systematic Theology: An Introduction to Biblical Doctrine (Grand Rapids, MI: Zondervan).

Johnston, W. Robert (2010), “Summary of Registered Abortions Worldwide, Through April 10, 2010,” http://www.johnstonsarchive.net/policy/abortion/wrjp3310.html.

Keller, Timothy (2008), The Reason for God: Belief in an Age of Skepticism (New York: Dutton).

Lewis, C.S. (1946), The Great Divorce (New York: Touchstone).

Mills, David (2006), Atheist Universe: The Thinking Person’s Answer to Christian Fundamentalism (Berkeley, CA: Ulysses Press).

Wu, Vistonas (2009), “Debunking the Arguments of Christian Fundamentalists and Evangelists,” http://www.debunkingskeptics.com/Debunking_Christians/Contents.htm.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang