Rao Giảng Về “Chúa Giê-Su” Bao Gồm Cả Việc Rao Giảng Về Phép Báp-Têm

Ngày nay, chúng ta thường nghe người ta nói những điều như: “Chúng ta chỉ cần rao giảng về Chúa Giê-su và đừng làm phiền nhau bằng những giáo lý bên lề của Kinh Thánh.” Hoặc: “Chúng ta không nên quá chú trọng vào chi tiết, chỉ tập trung vào Chúa Giê-su.” Những lời nói như vậy thường được đưa ra nhằm mục đích tránh gây tranh cãi. “Vì tất cả những người tự xưng là Cơ Đốc nhân đều tin vào Chúa Giê-su, nhưng không phải ai cũng thống nhất về giáo lý của Ngài, nên chúng ta hãy chỉ nói về Chúa Giê-su, và đừng bàn đến những vấn đề thứ yếu.”

Một trong những giáo lý được cho là “thứ yếu” hay “ngoại vi” thường bị né tránh trong các cuộc thảo luận tôn giáo là phép báp-têm. Vì chủ đề này đã “gây ra” rất nhiều tranh cãi trong những năm qua (ví dụ: Chúng ta nên dìm mình hay rảy nước? Chúng ta có nên làm phép báp-têm cho trẻ sơ sinh không? Phép báp-têm có thực sự cần thiết cho sự cứu rỗi không?), một số người tin rằng chúng ta có thể, và nên, “dạy Chúa Giê-su” cho thế giới hư mất, và bằng cách nào đó đưa họ đến với Đấng Christ, mà không cần phải giới thiệu giáo lý về phép báp-têm. Điều này có thể nghe có vẻ hay với một số người, nhưng chúng ta phải tự hỏi: “Liệu đây có phải là một ý tưởng Kinh Thánh không?” Liệu các sứ đồ, tiên tri, nhà truyền giáo và người giảng dạy của thế kỷ thứ nhất có tư duy này không? Họ có phân biệt giữa “rao giảng về Chúa Giê-su” và “rao giảng về phép báp-têm” không?

Trong Công vụ 8:26-40, chúng ta đọc thấy Thánh Linh của Đức Chúa Trời đã hướng dẫn Phi-líp đến gặp một người ngoại đạo đến từ Ê-thi-ô-pi, một người có uy quyền lớn dưới quyền Can-đác, nữ hoàng của người Ê-thi-ô-pi. Khi Phi-líp đến gần viên hoạn quan người Ê-thi-ô-pi, ông ngồi xuống bên cạnh, và bắt đầu từ Ê-sai 53, “rao giảng về Chúa Giê-su cho ông” (câu 35). Vậy, nếu Phi-líp có tư duy của một số người giảng dạy Kinh Thánh thế kỷ 21, thì việc rao giảng của ông sẽ chỉ giới hạn trong những “lẽ thật cốt lõi” về Chúa Giê-su (ví dụ: sự chết, sự chôn cất và sự sống lại của Ngài; thần tính của Ngài; v.v.). Tuy nhiên, ngay câu tiếp theo cho thấy rằng việc Phi-líp rao giảng về “Chúa Giê-su” chắc hẳn đã bao gồm việc rao giảng về tầm quan trọng của phép báp-têm, vì Kinh Thánh cho biết rằng hoạn quan đã hỏi: “Này, nước đây. Có gì ngăn trở tôi chịu phép báp-têm không?” (câu 36). Từ câu hỏi này, chúng ta biết rằng Phi-líp hẳn đã dặn dò hoạn quan trước đó về sự cần thiết của phép báp-têm bằng nước. Học giả Kinh Thánh đáng kính J.W. McGarvey đã bình luận về câu này như sau:

Ông [người Ê-thi-ô-pi—EL] đã học được không chỉ về một nghi lễ như vậy, mà còn biết rằng con người có bổn phận và đặc ân phải tuân giữ nghi lễ đó khi đã được chuẩn bị chu đáo. Ông cũng mong muốn được chịu phép báp-têm, và câu hỏi duy nhất của ông là liệu ông có phải là ứng viên phù hợp hay không. Vì ông chưa biết gì về Chúa Giê-su là Đấng Christ cho đến lúc Phi-líp rao giảng cho ông, nên chắc chắn ông chưa biết gì rõ ràng về phép báp-têm mà Chúa Giê-su đã truyền lệnh; và do đó, chúng ta buộc phải kết luận rằng những gì ông biết bây giờ là do ông học được từ lời giảng của Phi-líp (không rõ ngày tháng, trang 157-158).

Thật vậy, Phi-líp đã bao gồm phép báp-têm trong lời giảng về Chúa Giê-su của mình. Không giống như một số nhà giảng đạo ngày nay, không hề có sự ngần ngại nào trong việc kết hợp Chúa Giê-su và phép báp-têm với nhau. Tại sao lại phải như vậy? Suy cho cùng, Chúa Giê-su đã nhấn mạnh sự cần thiết của phép báp-têm trước khi Ngài thăng thiên (Ma-thi-ơ 28:18-20; so sánh Mác 16:15). Phi-e-rơ đã truyền lệnh cho những người nghe ông giảng vào Lễ Ngũ Tuần rằng “hãy ăn năn và chịu phép báp-têm” (Công vụ 2:38). Phi-líp đã rao giảng điều này giữa những người Sa-ma-ri (Công vụ 8:12-13). Và đó là một phần trong bài học mà A-na-nia đã dạy Sau-lơ (Công vụ 22:16). Như H. Leo Boles đã từng viết, “Không có nhà truyền giáo Tin lành nào được soi dẫn khi đó rao giảng về Chúa Giê-su mà không rao giảng về phép báp-têm mà Chúa Giê-su đã truyền lệnh; không có nhà truyền giáo Tin lành nào ngày nay có thể rao giảng về Chúa Giê-su mà không rao giảng về lệnh phải chịu phép báp-têm” (1941, tr. 138). Amen.

https://apologeticspress.org/preaching-jesus-includes-preaching-baptism-928/

THAM KHẢO

Boles, H. Leo (1941), Commentary on Acts of the Apostles (Nashville, TN: Gospel Advocate).

McGarvey, J.W. (no date), New Commentary on Acts of Apostles (Delight, AR: Gospel Light)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang