Một số người còn mơ hồ về tình trạng của những người phạm tội ngoại tình. Người ta thường cho rằng một cặp đôi phạm tội ngoại tình khi họ có quan hệ tình dục vi phạm lời dạy của Đấng Christ trong Ma-thi-ơ 19:9. Nhưng hội thánh phải làm gì khi một hoặc cả hai người kết hôn đến hội thánh để xin gia nhập, bày tỏ sự hối hận về tội lỗi của mình, nhưng vẫn muốn tiếp tục mối quan hệ? Một số người cho rằng cặp đôi này có thể được tha thứ nếu họ nói lời xin lỗi, với lý do rằng con người không thể sống trong tội ngoại tình. Họ đã phạm tội ngoại tình khi mới đến với nhau, nhưng họ không thể phạm tội sống (trong tình trạng đang tiếp diễn) ngoại tình, và do đó có thể tiếp tục cuộc hôn nhân của mình mà không phạm thêm tội nào nữa.
Trong khi đó, hội thánh có xu hướng né tránh việc giải quyết vấn đề này, cho phép cặp đôi giao lưu với nhau nhưng giữa những cảm giác mơ hồ không chắc chắn, họ vẫn giữ khoảng cách với nhau. Giữa sự mâu thuẫn này, hội thánh vô tình tự đẩy mình vào cùng một bản cáo trạng nhắm vào các hội thánh ở Pẹt-găm (Khải Huyền 2:14) và Thi-a-ti-rơ (Khải Huyền 2:20-22) vì sự “khoan dung” bất chính của họ. Chúng ta phải để lời Chúa hướng dẫn thay vì bị chi phối bởi khuynh hướng, lòng thương cảm hay cảm xúc của con người. Lời Chúa nói rất rõ ràng về vấn đề này.
Đúng là tội lỗi có thể được xem là việc thực hiện những hành vi riêng lẻ trái với ý muốn của Chúa. Nhưng điều đó không có nghĩa là con người không thể sống trong tội lỗi. Một “kẻ nói dối” là người thực hiện những hành vi nói dối riêng lẻ. Điều khiến người đó trở thành kẻ nói dối, và do đó phạm tộisống một cuộc đời nói dối, là việc người đó không chịu ngừng nói dối. Một người là “kẻ giết người” nếu người đó đã giết một hoặc nhiều người và tiếp tục nuôi dưỡng khả năng lặp lại hành vi đó. Một người bị coi là “kẻ ngoại tình” vì đã hình thành một mối quan hệ tình dục vi phạm luật pháp Đức Chúa Trời và từ chối chấm dứt mối quan hệ bất chính đó. Chỉ cần nói rằng anh ta hối hận về sự tồn tại của mối quan hệ ngoại tình này sẽ không và không thể thay đổi điều mà, trước mắt Đức Chúa Trời, là “bất hợp pháp” (Ma-thi-ơ 14:4). Chừng nào cuộc hôn nhân đó còn tiếp diễn, thì các bên liên quan vẫn là kẻ ngoại tình (Rô-ma 7:3). Chỉ bằng cách chấm dứt mối quan hệ đó, các bên liên quan mới có thể chấm dứt tình trạng ngoại tình của họ. Nếu không, họ sẽ “tiếp tục phạm tội ngoại tình” (Ma-thi-ơ 19:9—hành động ở thì hiện tại tiếp diễn), “sống trong sự gian dâm” (Cô-lô-se 3:5-7), và “sống trong [tội lỗi]” (Rô-ma 6:2). Khi Phao-lô nhắc nhở các Cơ Đốc nhân tại Cô-rinh-tô về ngày họ cải đạo, ông lưu ý rằng một số người trước đây đã từng là kẻ gian dâm, ngoại tình và đồng tính luyến ái (1 Cô-rinh-tô 6:9-11). Ai có thể nghi ngờ sự thật rằng sự cứu rỗi của họ sẽ không thể xảy ra nếu những mối quan hệ tình dục này không bị chấm dứt? Thật vậy, làm sao những người “đã chết đối với tội lỗi, lại còn sống trong tội lỗi nữa” (Rô-ma 6:2)?
https://apologeticspress.org/can-a-person-live-in-adultery-4181/



