Vào thời Kinh thánh, Đức Chúa Trời đã phán trực tiếp với các tiên tri của Ngài và cho họ biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã phán rằng sẽ có một thời điểm mà không ai có thể nói tiên tri nữa. Trong sách Xa-cha-ri, Ngài đã phán rằng sẽ có một thời điểm mà các tiên tri sẽ “rời khỏi đất” (13:2). Trong Tân Ước, trong 1 Cô-rinh-tô 13:8, sứ đồ Phao-lô đã đề cập đến một thời điểm mà các lời tiên tri “sẽ thất bại” (có nghĩa là không ai có thể nói tiên tri). Khi nào các tiên tri sẽ rời khỏi đất và các lời tiên tri sẽ thất bại? Sứ đồ Phao-lô đã nói rằng điều đó sẽ xảy ra “khi điều hoàn hảo đã đến” (1 Cô-rinh-tô 13:10). Khi chúng ta chuyển sang sách Gia-cơ, chúng ta đọc rằng luật pháp tự do là hoàn hảo (1:25). Luật pháp tự do mà Gia-cơ đang nói đến là Tân Ước. Khi Tân Ước được hoàn thành (vào năm 100 sau Công nguyên), mọi lời tiên tri sẽ dừng lại. Sẽ không có cách nào để Joan of Arc[1] tiên tri vào thời trung cổ.
Vậy, chúng ta giải thích thế nào về dự đoán đúng của Joan về người Pháp? Đầu tiên, cô ấy có cơ hội năm mươi-năm mươi – chỉ có người Pháp hoặc người Anh mới có thể thắng. Nếu tôi nói rằng tung đồng xu sẽ rơi vào mặt ngửa, và đúng là như vậy, thì điều đó có khiến tôi trở thành một nhà tiên tri không. Không. Thứ hai, có thể Joan biết rằng người Pháp yếu hơn người Anh. Nếu tôi dự đoán rằng Lakers sẽ giành chức vô địch NBA, và họ đã làm được, thì tôi có phải là một nhà tiên tri không? Hay có thể là tôi chỉ biết rằng họ có một đội mạnh hơn. Bất kể lý do gì khiến Joan đoán đúng, thì đó không phải là vì cô ấy là một nhà tiên tri.
[1] Jeanne d’Arc (1412-1431) là thánh quan thầy của nước Pháp, tự nhận là tuân theo chỉ dẫn của thánh thần, nàng đã trở thành một thủ lĩnh quân đội và được công nhận là cứu tinh của nước Pháp. (BTV)



