Nếu bạn giống như hầu hết trẻ em, bạn thích được nhận quà. Thật tuyệt khi nhận được một món đồ mới. Tuy nhiên, chúng ta phải hiểu rằng để nhận được quà, thì phải có người tặng. Chúa Giê-su đã dạy: “Cho đi thì có phước hơn là được nhận” (Công vụ 20:35). Tại sao chúng ta nên cho đi? Nhận quà thì vui hơn chứ!
Sự cho đi của Cơ Đốc nhân là dấu hiệu của hạnh phúc. Sự thật là, bạn càng cho đi nhiều, bạn sẽ càng hạnh phúc. Đức Chúa Trời ban thưởng cho những người cho đi một cách vui vẻ (2 Cô-rinh-tô 9:6-7). Những người kiếm được tiền nên xem xét tiền của mình và quyết định xem họ nên trả lại cho Chúa bao nhiêu. Phao-lô đã dạy các Cơ Đốc nhân tại Cô-rinh-tô rằng họ phải cho đi những gì họ có vào ngày đầu tiên của mỗi tuần (1 Cô-rinh-tô 16:1-2), giống như ông đã chỉ dẫn các hội thánh Ga-la-ti. Sự cho đi hay còn gọi là sự dâng hiến là một phần hy sinh trong sự thờ phượng của chúng ta.
Một người dâng hiến tốt trước tiên nhận ra rằng mình rất được ban phước—họ có công việc để kiếm tiền, có sức khỏe tốt, cuộc sống và nhiều thứ khác nữa. Thứ hai, người đó nhận ra rằng tất cả các phước lành của mình đều đến từ Chúa (Gia-cơ 1:17). Cuối cùng, một người dâng hiến tốt nhận ra tầm quan trọng của việc cho tiền để giúp đỡ công việc của Hội thánh. Sự đóng góp giúp hỗ trợ các nhà truyền giáo và những người giảng dạy Kinh Thánh. Nó giúp đỡ cho những người đang rất thiếu thốn. Khi một người nghĩ về tất cả những điều tốt đẹp đến từ việc cho đi của mình, người đó có thể trở thành một người dâng hiến vui lòng mà Chúa mong muốn người đó trở thành.
Chúa không truyền lệnh cho chúng ta phải dâng một số tiền chính xác. Thay vào đó, Chúa ban cho mỗi người trong chúng ta quyền lựa chọn để quyết định chúng ta nên dâng bao nhiêu. Trong Mác 12, Chúa Giê-su quan sát mọi người khi họ bỏ tiền vào thùng đựng tiền. Một số người giàu bỏ nhiều tiền vào, nhưng điều này không làm Chúa Giê-su ấn tượng. Một bà góa đến và bỏ vào hai đồng tiền đồng. Chúa Giê-su gọi các môn đồ lại và nói rằng bà góa đã bỏ vào nhiều nhất, vì bà đã cho tất cả những gì bà có. Bà góa là người dâng hiến rất tuyệt vời. Bà đã cho đi với niềm vui vô bờ bến—đúng như Chúa truyền lệnh. Khi chúng ta cho đi một cách vui vẻ, chúng ta có thể biết rằng một ngày nào đó Chúa sẽ ban thưởng cho chúng ta sự vui vẻ—và điều đó đáng giá hơn tất cả số tiền trên thế gian này.



