Không người phụ nữ nào trong lịch sử nổi bật hơn Ma-ri [Ma-ry hoặc Ma-ri-a – BTV]. Danh tiếng của bà đến từ việc Chúa đã chọn bà để mang đến thế gian Đấng Cứu Thế và Đấng Mê-si được mong đợi từ lâu, Chúa Giê-su Christ. Vì Chúa Giê-su Christ là Con Người vĩ đại nhất từng đặt chân đến Trái Đất—Thầy của các thầy, Người đã thay đổi nhiều cuộc đời hơn bất kỳ ai khác qua nhiều thế kỷ, và là Đấng ban cho nhân loại cơ hội được giải thoát khỏi xiềng xích của tội lỗi—mọi thứ liên quan đến cuộc đời, tính cách và những lời dạy của Ngài đều là nguồn cảm hứng lớn lao cho nhiều người. Mong muốn tìm hiểu thêm về Chúa đã khiến nhiều người quá chú trọng vào những người gần gũi với Ngài và những truyền thống không được soi dẫn về họ.
Câu hỏi đặt ra: Ai là người gần gũi nhất với Đức Chúa Trời Nhập Thể? Ai có thể kể cho chúng ta, một cách chi tiết sâu sắc, về những đêm thơ ấu, những nỗi lo lắng thời niên thiếu và những đau khổ trong chức vụ của Ngài? Rõ ràng, người phụ nữ đã ôm Đấng Cứu Thế trong vòng tay từ khi Ngài chào đời, đã dỗ dành tiếng khóc của Ngài bằng những bài hát ru, chữa lành những vết thương thời thơ ấu của Ngài, và chứng kiến Ngài lớn lên và trở thành một người đàn ông, hẳn đã gần gũi Ngài hơn bất kỳ con người nào khác. Vì vậy, nhờ mối quan hệ của bà với Chúa Giê-su, một số người cho rằng Ma-ri xứng đáng được tôn vinh hơn bất kỳ ai khác đã từng vâng lời Đức Chúa Trời.

Người Công giáo đã tôn vinh Ma-ri lên một tầm cao hơn cả ý định của Đức Chúa Trời. Những người ủng hộ các truyền thống nhân loại đã hợp nhất sức mạnh của họ để tôn vinh Ma-ri không chỉ là “tôi tớ của Chúa” (Lu-ca 1:38), mà còn là “Mẹ Đức Chúa Trời”. Chúng ta sẽ mở Kinh Thánh để xem xét những điều liên quan đến người phụ nữ đặc biệt này, người đã “được ơn trước mặt Đức Chúa Trời” (Lu-ca 1:30).
Nhiều lời khẳng định đã được đưa ra về Ma-ri, và nhiều truyền thống tôn giáo xoay quanh bà. Một tuyên bố nổi bật của Công giáo về Ma-ri nói rằng bà vô tội (xem Sách Giáo lý…, 1994, 491). Trên thực tế, tuyên bố này hàm ý hai điều mà ngay cả một số người Công giáo cũng không biết hoặc không hiểu: (1) Ma-ri là người duy nhất (ngoài Chúa Giê-su Christ) đến thế gian mà không bị vấy bẩn bởi “tội tổ tông (nguyên tội)”, và (2) Ma-ri là người duy nhất (ngoài Chúa Giê-su Christ) không bao giờ phạm tội. Chúng ta sẽ xem xét ngắn gọn hai khẳng định này.
Chúng tôi đồng ý (một phần) với khẳng định đầu tiên. Ma-ri được sinh ra không bị vấy bẩn bởi tội lỗi của A-đam, nhưng bà không phải là người duy nhất. Thực tế, tất cả mọi người đến thế gian này đều không bị vấy bẩn bởi tội tổ tông. Giáo lý Công giáo, vốn dạy rằng tất cả mọi người đều thừa hưởng tội lỗi của A-đam (dẫn đến việc yêu cầu rửa tội cho trẻ sơ sinh), bắt nguồn từ việc hiểu sai một số đoạn Kinh thánh. Đây là một ví dụ về sự quá quen thuộc với truyền thống và rất ít hiểu biết về Kinh thánh. Giáo lý về “tội tổ tông” đã gây ra nhiều vấn đề cho Công giáo. Nó làm suy yếu tầm cao mà người Công giáo đã tôn vinh Ma-ri, cũng như hình ảnh về bà mà họ đã tạo ra. Họ phải tìm cách giữ gìn hình ảnh Ma-ri vô tội mà họ đã tạo ra. Vì vậy, vào năm 1854, các nhà hoạch định chính sách trong Giáo hội Công giáo đã “giải phóng” Ma-ri, tuyên bố rằng bà được sinh ra không có tội tổ tông (xem Herbermann, 1913, 7:674-675). Điều này cho phép bà mang danh hiệu “Chí Thánh”.

Rô-ma 5:12 đã được sử dụng rộng rãi để ủng hộ giáo lý Công giáo về “tội tổ tông”. Trong đoạn này, Phao-lô viết: “Cho nên, như bởi một người mà tội-lỗi vào trong thế-gian, lại bởi tội-lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã trải qua trên hết thảy mọi người như vậy, vì mọi người đều phạm tội… ”. Thoạt nhìn, đoạn văn này có vẻ ủng hộ ý tưởng về tội tổ tông; tuy nhiên, nếu nghiên cứu kỹ câu này, chúng ta sẽ thấy rằng không phải vậy.
Thứ nhất, Phao-lô nói rằng “vì một người mà tội lỗi đã vào trong thế gian”. Phao-lô không nói rằng tội lỗi đã xâm nhập vào mỗi người khi sinh ra. Thay vào đó, tội lỗi đã trở thành một phần của thế giới nói chung. Thứ hai, Phao-lô nói rằng sự chết đã vào trong qua tội lỗi. Điều này chỉ đề cập đến cái chết mà A-đam và Ê-va đã trải qua lúc ban đầu. Thứ ba, Phao-lô lưu ý rằng “sự chết đã lan tràn đến mọi người, vì mọi người đều đã phạm tội”. Kinh thánh không nói rằng sự chết lan tràn đến tất cả mọi người vì A-đam đã phạm tội, mà vì tất cả đều đã phạm tội. Rõ ràng là nhân loại là người gánh chịu hậu quả của tội lỗi A-đam (tức là sự chết), nhưng không phải là người gánh chịu tội lỗi của A-đam. Mỗi người chịu trách nhiệm thì chết vì tội lỗi của chính mình (Rô-ma 3:23).

Ê-xê-chi-ên 18:20 tuyên bố: “Linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết. Con sẽ không mang tội lỗi của cha, và cha cũng không mang tội lỗi của con. Sự công bình của người công bình sẽ ở trên người, và sự gian ác của kẻ ác sẽ ở trên người” (xem Phục Truyền Luật Lệ Ký 24:16; Giê-rê-mi 31:30). Vì Kinh Thánh khẳng định rõ ràng rằng con không mang tội lỗi (hay sự gian ác) của cha, điều này có nghĩa là Ca-in, A-bên và Sết không mang tội lỗi của cha họ, A-đam. Vậy thì làm sao chúng ta có thể mang tội lỗi của A-đam? Sự thật là trẻ em sinh ra không có tội lỗi. Đây là lý do tại sao Chúa Giê-su phán rằng để vào được vương quốc thiên đàng, người ta phải trở nên như trẻ nhỏ (Ma-thi-ơ 18:3). Nhưng nếu trẻ em đến thế gian này “mang theo” tội lỗi của người đàn ông đầu tiên và do đó bị ô uế, thì việc Chúa Giê-su khuyến khích chúng ta trở nên giống như chúng có ý nghĩa gì?
Một Đức Chúa Trời công bình và chính trực có lẽ không (và sẽ không) lên án toàn thể nhân loại vì tội lỗi của một người. Không một người nào trên Trái Đất mang tội lỗi mà A-đam đã phạm. Ma-ri, giống như mọi người khác trên thế gian này, được sinh ra mà không bị ô uế bởi bất kỳ tội tổ tông nào.
Nhưng còn lời khẳng định rằng Ma-ri là người duy nhất (ngoài Chúa Giê-su Christ) không bao giờ phạm tội thì sao? Không có câu Kinh Thánh nào tuyên bố rõ ràng rằng Ma-ri đã phạm tội (cũng như không có câu nào tuyên bố rằng Sết, Hê-nóc, Ê-tiên, Phi-lê-môn, v.v., đã phạm tội), nhưng nhiều câu Kinh Thánh lại tuyên bố rõ ràng rằng mọi người đều phạm tội. Do đó, Ma-ri đã phạm tội. Chúng ta không nên xem nhẹ những ghi chép ấn tượng về Ma-ri trong Kinh Thánh. Nhưng bà, giống như bất kỳ con người nào khác, cần một Đấng Cứu Rỗi để cất đi tội lỗi của mình.
Phao-lô đã rất nhấn mạnh về chủ đề này: “Vì tất cả đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời” (Rô-ma 3:23, thêm nhấn mạnh). Phao-lô không cho phép bất kỳ ngoại lệ nào. Ông viết rằng tất cả đều đã phạm tội. Không còn nghi ngờ gì nữa, từ “tất cả” bao gồm cả Ma-ri. Phao-lô đồng ý với đánh giá đầy cảm hứng của tác giả Thi Thiên về nhân loại: “Chẳng có một người công bình nào, dẫu một người cũng không” (Rô-ma 3:10; so sánh Thi Thiên 14:3; 53:1-3). Nhưng nếu Ma-ri chưa bao giờ phạm tội, thì câu Kinh Thánh phải là: “Ngoài Ma-ri ra, chẳng có ai công bình”.

Điều quan trọng cần lưu ý là Kinh Thánh nhấn mạnh vào việc tất cả mọi người, ngoại trừ Chúa Giê-su, đã làm (tức là phạm tội). Một trong những điểm khác biệt lớn giữa con người và Con Người là chúng ta sa ngã trước tội lỗi, nhưng Chúa Giê-su thì không. Hê-bơ-rơ 4:15 ghi chú: “Vì chúng ta không có Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm chẳng có thể cảm thương sự yếu đuối của chúng ta, nhưng đã bị cám dỗ trong mọi sự như chúng ta, song chẳng phạm tội” (thêm nhấn mạnh; so sánh 2 Cô-rinh-tô 5:21). Chúa Giê-su Christ (Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm của chúng ta) đáng được ngợi khen hay tôn vinh biết bao nếu Ngài đã đạt được điều mà một con người trần tục đã đạt được? Nếu Ma-ri chưa bao giờ phạm tội, tại sao Đức Chúa Trời lại ban chức tế lễ thượng phẩm của Hội thánh cho Chúa Giê-su thay vì bà? Thực tế, lời tuyên bố của tác giả sách Hê-bơ-rơ sẽ mất hiệu lực nếu một người khác đã đạt được sự hoàn hảo không tội lỗi.
Chính Ma-ri đã thừa nhận sự thật giáo lý quan trọng này, tức là tất cả mọi người đều đã phạm tội và cần một Đấng Cứu Rỗi. Bà tuyên bố: “Tâm thần tôi vui mừng trong Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa tôi” (Lu-ca 1:47, thêm nhấn mạnh). Điều này phù hợp với lời thiên sứ nói với Giô-sép về Ma-ri: “Nàng sẽ sinh một Con trai, ngươi phải đặt tên là Giê-su, vì chính Con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội lỗi” (Ma-thi-ơ 1:21, thêm nhấn mạnh). Chúa Giê-su đến để cứu nhân loại khỏi ách nô lệ của tội lỗi. Khi Ma-ri nhận ra Đức Chúa Trời là Đấng Cứu rỗi của mình, bà cũng nhận ra rằng, giống như bất kỳ con người nào khác, bà cần được cứu rỗi. Nếu Ma-ri sống và rời khỏi cuộc đời này mà không phạm tội, thì bà sẽ không cần một Đấng Cứu rỗi. Vậy tại sao bà lại gọi Đức Chúa Trời là “Đấng Cứu rỗi” của mình? Nếu bà vô tội, thì bà được cứu khỏi điều gì?
Cuối cùng, ân điển của Đức Chúa Trời dành cho Ma-ri không phải do tự mình kiếm được mà là do ban tặng. Những người ủng hộ giáo lý Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội lập luận rằng khi thiên sứ gọi Ma-ri là “người được ơn vô cùng” (Lu-ca 1:28), thiên sứ ngụ ý rằng bà tinh khiết theo nghĩa cao nhất của từ này và cuối cùng, không có bất kỳ dấu vết nào của tội lỗi. Tuy nhiên, cụm từ “người được ơn vô cùng” không nhằm mục đích nhấn mạnh một bản chất độc đáo nào đó của Ma-ri, mà đúng hơn là bản chất của ân điển vô biên của Đức Chúa Trời. Câu 30 chép: “Thiên sứ liền nói với bà: ‘Hỡi Ma-ri, đừng sợ, vì bà đã được ơn trước mặt Đức Chúa Trời.’” Điểm đặc biệt trong cuộc đời của Ma-ri không phải là một bản chất đạo đức độc đáo nào đó mà bà đạt được, mà là sự vĩ đại của ân điển và đặc ân thiêng liêng mà bà nhận được từ Chúa. Ma-ri hiểu rất rõ điều này và tuyên bố: “Tôi đây là tôi tớ của Chúa! Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần truyền” (Lu-ca 1:38, được thêm nhấn mạnh).

Nếu Ma-ri không được miễn trừ tội lỗi, thì làm sao Chúa Giê-su được sinh ra mà không có tội lỗi? Như chúng ta đã đề cập, không đứa trẻ nào mang tội lỗi của cha mẹ mình (Ê-xê-chi-ên 18:20). Nếu Ma-ri cần phải vô tội, theo nghĩa tuyệt đối của từ này, để có thể sinh ra một đứa con vô tội, thì cha mẹ của Ma-ri cũng phải vô tội, để thụ thai một Ma-ri “vô tội”. Về phần mình, tất cả tổ tiên của Ma-ri, theo logic, cũng phải đáp ứng điều kiện tương tự.
KẾT LUẬN
Chúng ta rút ra kết luận từ Kinh Thánh: (1) Giống như mọi người khác từng được sinh ra, Ma-ri được sinh ra mà không mắc bất kỳ tội tổ tiên nào; (2) giống như mọi người khác từng được sinh ra (ngoại trừ Chúa Giê-su Christ), Ma-ri không được miễn trừ khỏi tội lỗi và hậu quả của nó; và (3) giống như mọi người khác từng được sinh ra (ngoại trừ Chúa Giê-su Christ), Ma-ri cần một Đấng Cứu Thế. Những sự kiện Kinh Thánh này không làm giảm tầm quan trọng của vai trò Ma-ri trong việc hoàn thành kế hoạch cứu rỗi loài người của Đức Chúa Trời. Nhờ đời sống tin kính của mình, Đức Chúa Trời đã chọn trinh nữ Do Thái trẻ tuổi này để sinh ra Đấng Mê-si. Tuy nhiên, bà không phải là người vô tội. Trong suốt lịch sử, Đức Chúa Trời đã sử dụng những người nam và người nữ bình thường, bất toàn để thực hiện những điều phi thường. Đem họ đến gần hơn với “ sự hoàn hảo” qua Con Ngài là Chúa Giê-su Christ.
https://apologeticspress.org/was-mary-sinless-2658/
THAM KHẢO
Catechism of the Catholic Church (1994), (Mahwah, NY: Paulist Press). Herbermann, Charles G., et al., eds. (1913), The Catholic Encyclopedia (New York: The Encyclopedia Press).



