Kinh Thánh Là Gì?

Kinh Thánh là gì? Đây là một câu hỏi quan trọng mà nhiều người có thể đặt ra khi muốn tìm hiểu về các văn bản thiêng liêng của các tôn giáo khởi nguồn từ Áp-ra-ham, như Do Thái giáo và Cơ Đốc giáo (Đạo Đấng Christ – Đạo Tin Lành). Kinh Thánh là từ ngữ để chỉ bộ sách chứa đựng sự bày tỏ của Đức Chúa Trời, gồm những điều Đức Chúa Trời phán và những việc Đức Chúa Trời  làm, nhằm đưa con người vào mối quan hệ với Đức Chúa Trời. Kinh Thánh cũng có nghĩa là “quyển sách” trong tiếng La Tinh và tiếng Hy Lạp, phản ánh vai trò quan trọng của nó trong lịch sử và văn hóa loài người. Kinh Thánh là bộ sách bán chạy nhất mọi thời đại, với hàng tỷ bản được phát hành trên toàn cầu.

Tuy nhiên, Kinh Thánh không phải là một quyển sách bình thường mà là sự hà hơi của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã soi sáng và thúc đẩy các tác giả con người để viết ra những điều Ngài muốn họ viết. Do đó, Kinh Thánh là lời trong sạch và trọn vẹn của Đức Chúa Trời (2 Ti-mô-thê 3:16; 2 Phi-e-rơ 1:21).

Thuật Ngữ

Cách gọi bộ sách chứa đựng lời Đức Chúa Trời trong 66 sách (Cựu Ước và Tân Ước) là Kinh Thánh dù phổ biến đối với mọi người nhưng lại dễ gây nhầm lẫn trong cách dịch sang Tiếng Việt. Ví dụ: Bible là Kinh Thánh, nhưng Scripture cũng được dịch là Kinh Thánh. Cho nên chúng ta cần phân biệt cách dùng từ Kinh Thánh.

Kinh Thánh mang nghĩa phổ biến chỉ về bộ sách. Trong trường hợp này Kinh Thánh chỉ đơn thuần là tên gọi cho một bộ sách.

Kinh Thánh mang nghĩa cụ thể phân biệt lời của Đức Chúa Giê-su, hay lời của sứ đồ Phao-lô và Cựu Ước (Giăng 2:22; 2 Phi-e-rơ 3:16).

Kinh Thánh mang nghĩa bao hàm lời Đức Chúa Trời, không phân biệt Cựu Ước hay Tân Ước (2 Ti-mô-thê 3:16), nhưng không có nghĩa là chỉ đến bộ sách 66 cuốn mà chúng ta có ngày nay.

Bố Cục

Kinh Thánh được chia thành hai phần chính: Cựu Ước và Tân Ước. Cựu Ước là phần kế thừa từ Kinh Thánh Hê-bơ-rơ hay còn gọi là Tanakh trong tiếng Do Thái. Tanakh gồm 24 quyển, chia thành ba phần: Sách Luật Giao Ước (Torah), Sách Tiên Tri (Nevi’im) và Sách Văn Chương (Ketuvim). Cựu Ước miêu tả sự hình thành và sự duy trì của dân tộc Y-sơ-ra-ên, dân tộc được Đức Chúa Trời lựa chọn để ban phước cho toàn thế giới qua gia đình của Đa-vít và Con Người được hứa ban là Chúa Giê-su Christ.

Tân Ước là các sách do các môn đồ của Chúa Giê-su (và những người kế thừa họ) được soi dẫn để viết ra. Tân Ước gồm 27 quyển, bao gồm sách Tin Lành, sách Công Vụ Các Sứ Đồ, các thư của sứ đồ Phao-lô, các thư của các sứ đồ khác và sách Khải Huyền. Tân Ước trình bày chi tiết về sự đến của Con Người đã được hứa ban. Người này là Giê-su Christ, Đức Chúa Trời ở trong xác thịt. Ngài đã sống một cuộc đời trọn vẹn, đã chết để cứu chuộc con người khỏi tội lỗi và sự chết, và đã sống lại từ cõi chết để ban cho con người sự sống đời đời.

Đức Chúa Giê-su Christ chính là nhân vật trọng tâm của Kinh Thánh. Cả hai phần Cựu Ước và Tân Ước đều nói về Ngài. Cựu Ước tiên đoán sự đến của Ngài cũng như mọi sự sắp xếp cho việc Ngài vào trong thế gian. Tân Ước miêu tả sự đến của Ngài và công việc của Ngài để mang sự cứu rỗi đến cho thế gian tội lỗi.

Bản Chất

Trong mọi mối quan hệ sự giao tiếp là phương tiện cốt yếu. Khi Đức Chúa Trời giao tiếp với loài người, Ngài có thể chọn giao tiếp trực tiếp bằng lời nói hay gián tiếp qua công việc của Ngài. Đây là tiền đề để phân biệt sự bày tỏ chung chung và đặc biệt.

Sự bày tỏ chung chung hay còn gọi là sự giao tiếp gián tiếp của Đức Chúa Trời đối với tạo vật của Ngài. Sứ đồ Phao-lô cho biết rằng: Vì điều chi có thể biết được về Đức Chúa Trời thì đã trình bày ra cho họ, Đức Chúa Trời đã tỏ điều đó cho họ rồi, bởi những sự trọn lành của Ngài mắt không thấy được, tức là quyền phép đời đời và bổn tánh Ngài, thì từ buổi sáng thế vẫn sờ sờ như mắt xem thấy, khi người ta xem xét công việc của Ngài (Rô-ma 1:19–20). Tuy nhiên sự bày tỏ chung chung này không thể bày tỏ cụ thể về ý muốn và tình yêu của Đức Chúa Trời. Cho nên sự bày tỏ cụ thể là cần thiết cho cả hai bên Đức Chúa Trời và loài người.

Sự bày tỏ đặc biệt là sự bày tỏ lời của Đức Chúa Trời một cách gián tiếp thông qua yếu tố những người được chọn để rao truyền lời Đức Chúa Trời (Hê-bơ-rơ 1:1-2). Đỉnh điểm của sự bày tỏ đặc biệt này chính là Đức Chúa Giê-su Christ. Chính mình Đức Chúa Giê-su cũng là sự bày tỏ đặc biệt khi Ngài là Ngôi Lời truyền lời của Đức Chúa Trời cho loài người. Kết quả của sự bày tỏ đặc biệt này là chúng ta có bộ sách Kinh Thánh.

Do đó bản chất của Kinh Thánh không phải là một quyển sách bình thường mà là thiêng liêng. Vì Kinh Thánh chính là sự bày tỏ đặc biệt. Dầu cho Kinh Thánh có loài người là đồng tác giả với Đức Chúa Trời, nhưng ý tưởng của Kinh Thánh là xuất phát từ Đức Chúa Trời (2 Phi-e-rơ 1:20-21). Do đó Kinh Thánh không thể được gọi là lời con người. Kinh Thánh là lời Đức Chúa Trời (2 Ti-mô-thê 3:16-17).

Kết Luận

Khi nói đến Kinh Thánh chúng ta cần ghi nhớ về cách dùng từ trong Tiếng Việt: sách Kinh Thánh, Cựu Ước, và lời Đức Chúa Trời. Cả ba cách dùng này phát sinh do ngôn ngữ, không hẳn là do ngôn ngữ gốc mà ra.

Trong bố cục của Kinh Thánh, nội dung chính của sự bày tỏ là Đức Chúa Giê-su Christ. Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi sai Con một của Ngài để cứu loài người.

Bản chất của Kinh Thánh luôn luôn là lời của Đức Chúa Trời. Chính bản chất thiêng liêng này làm cho Kinh Thánh trở nên thẩm quyền trong đời sống của môn đồ Đấng Christ.

Từ Ấn Phẩm: Khởi Đầu Sự Khôn Ngoan Số 23-03 | 03-2023

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang