Từ “tiểu thuyết” có nghĩa là “điều gì đó được tạo ra trong tâm trí của một người.” Nếu bạn thức dậy vào một buổi sáng và nói với bố mẹ rằng bạn vừa qua đêm ở Neverland với Peter Pan chạy trốn thuyền trưởng Hook, thì bạn sẽ kể một câu chuyện hư cấu. (Bạn có thể đã mơ thấy mình đang ở một nơi gọi là Neverland, nhưng Neverland không phải là một nơi có thật và Peter Pan và thuyền trưởng Hook không phải là những người lịch sử có thật.)
Những câu chuyện hư cấu có thể thú vị để bịa ra và thú vị để đọc và nghe. Hàng triệu người đã được giải trí bởi những người và sự kiện được trang điểm ở những địa điểm tưởng tượng như Narnia, Hogwarts và Thành phố Ngọc lục bảo của xứ Oz (trong số hàng nghìn địa điểm tưởng tượng khác).
Nhiều người đặt câu hỏi về Kinh Thánh và tự hỏi phải chăng Kinh Thánh chỉ là một tác phẩm hư cấu—đầy người, địa điểm và sự vật bịa đặt. Họ tự hỏi không biết Kinh Thánh có đáng tin cậy hay không thể tin được. Nó giống một câu chuyện cổ tích hơn, hay nó là lịch sử có thật?


Bản thân những người viết Kinh Thánh đã cố gắng hết sức để cho độc giả biết rằng họ không bịa chuyện. Họ không làm trong ngành giải trí. Ý định của họ không phải là bịa ra những câu chuyện để mua vui cho mọi người và để trở nên giàu có và nổi tiếng. Ngược lại, những người viết Kinh Thánh thường xuyên làm chứng cho tính trung thực của những lời dạy của họ, và thường bị ngược đãi vì những điều họ dạy.
Ba trong số những phát ngôn viên và tác giả nổi tiếng nhất của Tân Ước là Phao-lô, Phi-e-rơ và Giăng. Họ liên tục phải đối mặt với cơn thịnh nộ của cả người Do Thái và dân ngoại vì những gì họ đã dạy. Vì những lời dạy trong Tân Ước, họ đã bị bắt và bỏ tù nhiều lần. Họ bị đánh đập (Công vụ 5:40-42; 2 Cô-rinh-tô 11:23-25). Phao-lô từng bị ném đá nặng đến nỗi những kẻ tấn công ông tưởng ông đã chết (Công vụ 14:19). Rõ ràng là các sứ đồ sẽ không chịu đựng sự đau khổ liên tục như vậy vì kể chuyện cổ tích. Không, họ đau khổ vì đã dạy và viết về những con người và địa điểm có thật, và những điều quan trọng vĩnh cửu, khiến nhiều người rất tức giận. Phi-e-rơ viết: “Vả, khi chúng tôi đã làm cho anh em biết quyền phép và sự đến của Đức Chúa Giê-su Christ chúng ta, thì chẳng phải là theo những chuyện khéo đặt để, bèn là chính mắt chúng tôi đã ngó thấy sự oai nghiêm Ngài” (2 Phi-e-rơ 1:16). Giăng viết: “Điều chúng tôi đã thấy và nghe, chúng tôi rao truyền cho anh em… và những điều này chúng tôi viết cho anh em” (1 Giăng 1:3-4). Phao-lô tuyên bố rằng những lời dạy của ông là “lời của sự thật và lẽ thật,” không phải chuyện bịa đặt (Công vụ 26:25).
Không những người viết Kinh Thánh thường bị bắt bớ tranh luận rằng họ đang viết lẽ thật, mà khi xem xét kỹ các bài viết của họ, chúng ta thấy một thực tế rõ ràng mà các tác phẩm lịch sử có thật thường được mong đợi. Từ đầu đến cuối Kinh Thánh, những người viết Kinh Thánh đã nhiều lần làm chứng rằng Chúa Giê-su là một người có thật. Ngài “do một người nữ sinh ra” (Ga-la-ti 4:4; Sáng thế ký 3:15). Ngài có một gia phả rộng lớn gồm những người có thật, kể cả các tổ tiên như Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp, Giu-đa, Ra-háp, Ru-tơ và Đa-vít. Chúa Giê-su được sinh ra ở thị trấn có thật là Bết-lê-hem xứ Giu-đê, nằm gần thành phố có thật là Giê-ru-sa-lem.
Vua Đa-vít đã chiếm được thành phố Giê-ru-sa-lem và biến nó thành thủ đô của Y-sơ-ra-ên vào khoảng năm 1.000 trước Công nguyên. Sau Đa-vít, 20 vị vua của Giu-đa trị vì tại Giê-ru-sa-lem (còn được gọi là “Thành phố của Đa-vít”). Một trong những nhà cai trị này là Vua Ê-xê-chia, vào khoảng năm 700 TCN, ông đã cho các kỹ sư và công nhân của mình đào một đường hầm xuyên qua lớp đá cứng bên dưới thành phố—từ suối Ghi-hôn “đến phía tây của Thành Đa-vít” (2 Sử-ký 32:30). Thay vì dùng làm nước cho kẻ thù của Giu-đa (người A-si-ri—2 Sử ký 32:4), “đường hầm… dẫn nước vào thành” của Giê-ru-sa-lem (2 Các Vua 20:20). Vì vậy, Giu-đa có nguồn cung cấp nước đều đặn bên trong thành, ngay cả khi quân A-si-ri độc ác ở bên ngoài tường bao vây.


Tại sao tất cả các cuộc thảo luận này về một đường hầm? Nó có thực sự chỉ là một con đường thủy thần thoại bịa đặt không? Trên thực tế, vào những năm 1800, đường hầm dài khoảng 533,4 mét này đã được phát hiện. Chắc chắn rồi, nó nằm ngay dưới Thành phố Đa-vít, giống như những người viết Kinh Thánh đã viết hàng ngàn năm trước. Đường hầm đi từ đông bắc đến tây nam, sâu khoảng 30,48 mét dưới mặt đất, đưa nước “về phía tây” của thành cổ Giê-ru-sa-lem, như 2 Sử-ký 32:30 đã nói. Ngày nay, du khách đến Giê-ru-sa-lem có thể đi bộ trên đường nước ngầm tối tăm, ẩm ướt, hẹp, 2.700 năm tuổi.


Nói về nước, vùng nước lớn nhất mà các tác giả Tin Lành Tân Ước nhiều lần đề cập đến là Biển Ga-li-lê. Vùng nước dài 21km và rộng 13km này còn được biết đến với những cái tên khác, bao gồm Biển Tiberias (được đặt theo tên của Hoàng đế thứ hai của La Mã) và Hồ Gennesaret. (Có một thị trấn tên là Gennesaret ở phía tây bắc của hồ.)



Chính ở miền Ga-li-lê có thật, gần vùng nước có thật này, Chúa Giê-su đã lớn lên ở thị trấn có thật là Na-xa-rét. Sau đó, khi Ngài bắt đầu chức vụ công khai của Ngài vào khoảng 30 tuổi (Lu-ca 3:23), Chúa Giê-su đã dành phần lớn thời gian của Ngài ở các thành phố quanh Biển Ga-li-lê. Không có “Narnias” và “Neverlands” với những sinh vật thần thoại trong các câu chuyện trong Kinh Thánh về cuộc đời của Chúa Giê-su, mà là những con người và địa điểm có thật.

Vùng Ga-li-lê được cai trị bởi một người có thật—con trai của Hê-rốt Đại Đế, được gọi là “tứ vương Hê-rốt” (Ma-thi-ơ 14:1). Các thị trấn thực sự ở Ga-li-lê bao gồm:
- Ca-na (nơi Chúa Giê-su làm phép lạ đầu tiên)
- Na-in (trong đó Chúa Giê-su làm cho con trai của một góa phụ sống lại từ cõi chết)
- Bết-sai-đa (nơi xuất thân của các sứ đồ Phi-e-rơ, Anh-rê và Phi-líp)
- Magdala (nơi Mary Magdalene đến từ)
- Và Ghê-nê-xa-rết (nơi Chúa Giê-su và các môn đồ của Ngài đã từng neo thuyền trước khi Chúa Giê-su chữa lành cho nhiều người)
Mặc dù Chúa Giê-su không có nhà cố định sau khi rời Na-xa-rét và bắt đầu sứ vụ của Ngài, nhưng “Ngài đến ở tại Ca-bê-na-um, gần biển” (Ma-thi-ơ 4:13). Ca-bê-na-um trở thành “thành phố của riêng Ngài” (Ma-thi-ơ 9:1; Mác 2:1), điều này có thể có nghĩa là nó trở thành “trung tâm” trong chức vụ của Ngài. Ngài làm việc ở đó… và từ đó Ngài đi “khắp nơi” (khắp xứ Ga-li-lê).


Mặc dù Phi-e-rơ và Anh-rê lớn lên ở Bết-sai-đa (Giăng 1:44), nhưng khi Chúa Giê-xu bắt đầu chức vụ của Ngài thì họ sống ở Ca-bê-na-um (Mác 1:21-31). Ngôi nhà của họ có thể đã trở thành “ngôi nhà” (Mác 2:1), trong đó Chúa Giê-su đã dành nhiều thời gian và làm một số công việc kỳ diệu, bao gồm việc chữa lành cho bà gia của Phi-e-rơ và một người bị bại liệt (Mác 2:1-12).



Ca-bê-na-um là nơi Chúa Giê-su chữa lành cho đầy tớ của viên đại đội trưởng. Đó là nơi Ngài đã chữa lành nhiều người bị quỷ ám. Và đó là nơi Ngài giảng dạy những lẽ thật đáng kinh ngạc, kể cả trong nhà hội.
Theo Mác 1:21-22, Chúa Giê-su “đi đến thành Ca-bê-na-um” và “vào nhà hội giảng dạy. Và họ kinh ngạc về sự giảng dạy của Ngài, vì Ngài dạy họ như một Đấng có uy quyền, chứ không như các thầy thông giáo.” Đáng ngạc nhiên là nền móng bằng đá bazan màu đen của nhà hội Ca-bê-na-um vào thế kỷ thứ nhất vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay. Thật vậy, đó là một nơi có thật, trong một thị trấn có thật, nơi Chúa Giê-su đã từng thực sự làm nên những điều kỳ diệu và giảng dạy những lẽ thật quan trọng vĩnh cửu.
Những chân lý của Chúa Giê-su và các tác giả Kinh Thánh là những lời tuyên bố được phân tích và xem xét kỹ lưỡng nhất trong lịch sử thế giới. Kinh Thánh đã được “thử nghiệm” nhiều hơn bất kỳ cuốn sách nào khác trên hành tinh này. Và, không phải là một câu chuyện cổ tích huyền thoại về những người, địa điểm và sự kiện thần thoại, Kinh Thánh là cuốn sách lịch sử chính xác và được ghi lại bằng tài liệu lịch sử nhất từng được viết. Quả thật, như tác giả Thi thiên đã thưa với Đức Chúa Trời, “Sự tổng cộng lời Chúa là chân thật, các mạng lịnh của Chúa còn đời đời” (Thi thiên 119:160).
https://apologeticspress.org/the-believable-bible
Câu Hỏi Suy Ngẫm
1. Theo bạn Kinh Thánh có đáng tin cậy và vì sao?
2. Liệu niềm tin của bạn vào Kinh Thánh là chủ quan hay khách quan?
3. Nếu Kinh Thánh đáng tin cậy, vậy nó có ý nghĩa gì trên cuộc sống của bạn ngày nay?
Từ Ấn Phẩm: Khởi Đầu Sự Khôn Ngoan Số 23-05 | 05-2023

