HIỂU VỀ PHÉP BÁP-TÊM

Một lý do khiến một số người sùng đạo không cho rằng phép báp-têm trong nước là điều kiện tiên quyết cho sự cứu rỗi là vì “nó chẳng có ý nghĩa gì cả”. Tại sao Đức Chúa Trời lại đòi hỏi một tội nhân phải dìm mình trong nước để nhận được vô số phước lành từ trên trời “trong Đấng Christ” (xem Ga-la-ti 3:27; Công vụ 2:38; Công vụ 8:34-40; 2 Ti-mô-thê 2:10; Cô-lô-se 1:14)? Họ nói: “Sự cần thiết của phép báp-têm dường như quá độc đoán”. “Việc cần phải tuyên xưng đức tin nơi Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời là điều hợp lý. Việc ăn năn tội lỗi của một người cũng là điều hợp lý. Nhưng phép báp-têm có ích gì? Nó có ý nghĩa gì? Và tại sao việc bị ướt về thể xác lại làm cho người ta được sạch về mặt tâm linh?”

Trước hết, bất kể những chỉ dẫn của Đức Chúa Trời có vẻ hợp lý với chúng ta hay không, Đức Chúa Trời mong muốn những mệnh lệnh của Ngài được tuân theo. Một trong nhiều bài học mà một người học được khi nghiên cứu Cựu Ước là Đức Chúa Trời thường ban cho những mệnh lệnh có vẻ hơi phi lý đối với con người. Không lâu sau khi dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi Ai Cập, Đức Chúa Trời đã truyền lệnh cho Môi-se đập vào một tảng đá để lấy nước (Xuất Ê-díp-tô Ký 17:1-7). Mặc dù đào giếng dường như là điều hợp lý hơn, nhưng Đức Chúa Trời muốn Môi-se dùng gậy đập vào tảng đá trước khi lấy nước từ tảng đá.

Bốn mươi năm sau, khi dân Y-sơ-ra-ên bắt đầu chinh phục Ca-na-an, Đức Giê-hô-va đã chỉ thị cho dân Y-sơ-ra-ên hành quân quanh thành Giê-ri-cô, mỗi ngày một lần trong sáu ngày, và bảy lần vào ngày thứ bảy để chinh phục thành (Giô-suê 6:1-5). Đức Chúa Trời phán về dân Y-sơ-ra-ên: “Sẽ xảy ra rằng,” vào ngày thứ bảy, “khi họ thổi kèn dài, và khi các ngươi nghe tiếng kèn, thì toàn dân sẽ la lên một tiếng lớn; bấy giờ tường thành sẽ sụp đổ” (6:5). Ý tưởng về một đội quân đánh bại kẻ thù chỉ bằng cách đi vòng quanh thành phố, la hét và thổi kèn, có vẻ phi lý. Nó chẳng có ý nghĩa gì đối với người bình thường. Tuy nhiên, đây chính là điều Đức Chúa Trời đòi hỏi nơi dân Ngài nếu họ muốn chiến thắng. Vài trăm năm sau, Ê-li-sê, một tiên tri của Đức Chúa Trời, đã chỉ thị cho một người phung tên là Na-a-man “tắm mình trong sông Giô-đanh bảy lần” để được sạch bệnh (2 Các Vua 5:10). Xét đến việc nước sông Giô-đanh không có khả năng chữa lành, mệnh lệnh này dường như không mấy hợp lý với Na-a-man lúc bấy giờ, và có thể cũng không mấy hợp lý với một số độc giả Kinh Thánh ngày nay. Tại sao Đức Chúa Trời lại muốn một người phung ngâm mình dưới sông? Và tại sao lại phải ngâm mình bảy lần? Dòng sông ấy có sức mạnh chữa lành nào? Tại sao không đơn giản là để nhà tiên tri nói với Na-a-man: “Đức tin của ngươi đã chữa lành ngươi”?

Ngày nay, nếu một tội nhân muốn nhận được “sự chiến thắng nhờ… Đức Chúa Jêsus Christ” (1 Cô-rinh-tô 15:57), thì Kinh Thánh nói rõ ràng: ngoài việc xưng nhận đức tin nơi Đấng Christ và ăn năn tội lỗi của mình (Giăng 8:24; Rô-ma 10:9-10; Lu-ca 13:3; Công vụ 2:38), người ấy còn phải chịu phép báp-têm (Mác 16:16; 1 Phi-e-rơ 3:21). Việc người ta từ chối mệnh lệnh dìm mình trong nước chỉ vì họ cảm thấy phép báp-têm và sự cứu rỗi đời đời hoàn toàn không liên quan gì đến nhau, cũng sai trái như việc Môi-se, dân Y-sơ-ra-ên và Na-a-man từ chối mệnh lệnh của Đức Chúa Trời nhiều năm trước (xem Ê-sai 55:8-9).

Tuy nhiên, sự thật là, việc dìm mình trong nước không phải là “lời dạy phi lý” như một số người vẫn cho là vậy. Kế hoạch cứu rỗi con người của Đức Chúa Trời, và những điều kiện để được cứu rỗi (bao gồm cả phép báp-têm), đã nằm trong tâm trí Đức Chúa Trời “trước khi sáng thế” (Ê-phê-sô 1:4). Đức Chúa Trời luôn biết về kế hoạch này “mà Ngài đã thực hiện trong Chúa Giê-su Christ” (Ê-phê-sô 3:11). Việc nói về phép báp-têm như một nghi lễ hời hợt, phù phiếm là xúc phạm đến kế hoạch vĩnh cửu của Đức Chúa Trời. Thứ nhất, phép Báp-têm có ý nghĩa, bởi vì Đức Chúa Trời phán như vậy. Thứ hai, nếu một người thực sự dành thời gian để xem xét một số đoạn Kinh Thánh thảo luận về phép báp-têm, người đó sẽ hiểu rõ hơn về ý nghĩa của nó. Đức Chúa Trời không bao giờ muốn một người nghĩ rằng quyền năng tha thứ tội lỗi nằm trong nước, cũng như Ngài không mong đợi Na-a-man tin rằng quyền năng chữa lành bệnh phung của ông nằm trong sông Giô-đanh. Thực tế, sứ đồ Phi-e-rơ đã rất rõ ràng về vấn đề này khi ông viết rằng phép báp-têm “không phải là sự tẩy sạch sự ô uế của xác thịt, nhưng là sự hồi đáp của một lương tâm tốt đối với Đức Chúa Trời” (1 Phi-e-rơ 3:21).

Phao-lô viết cho các hội thánh Ga-la-ti rằng: “Vì hễ ai trong anh em đã chịu phép báp-têm trong Đấng Christ thì đã mặc lấy Đấng Christ” (Ga-la-ti 3:27). Khi kết hợp đoạn văn này với Rô-ma 6:3, chúng ta học được rằng khi chịu phép báp-têm trong Đấng Christ, chúng ta được báp-têm trong sự chết của Ngài.

Anh em há chẳng biết rằng hễ ai trong chúng ta đã chịu phép báp-têm trong Đấng Christ, tức là đã chịu phép báp-têm trong sự chết của Ngài sao? Vậy, nhờ phép báp-têm, chúng ta đã được chôn với Ngài trong sự chết, hầu cho như Đấng Christ đã được sống lại từ cõi chết bởi vinh quang của Cha thể nào, thì chúng ta cũng được sống trong đời mới thể ấy. Vì nếu chúng ta đã hiệp một trong sự chết giống như sự chết của Ngài, thì chắc chắn chúng ta cũng sẽ hiệp một trong sự sống lại giống như sự sống lại của Ngài, vì biết rằng con người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Ngài, để thân thể tội lỗi bị tiêu diệt, rằng chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa. Vì ai đã chết thì được giải thoát khỏi tội lỗi (Rô-ma 6:3-7).

Thay vì hỏi: “Tại sao phải chịu phép báp-têm?”, có lẽ chúng ta nên hỏi: “Tại sao không?” Còn hành động nào khác có thể đại diện cho sự chấm dứt hoàn toàn một cuộc đời tội lỗi không? Trong phần bình luận về Rô-ma 6, R.L. Whiteside nhận xét:

Việc được chôn trong phép báp-têm có sự giống như sự chết của Ngài; cũng vậy, việc chúng ta được sống lại từ phép báp-têm đến một đời sống mới cũng có sự giống như sự sống lại của Ngài. Do đó, khi chịu phép báp-têm, chúng ta được hiệp nhất với Ngài trong sự giống như sự chết và sự sống lại này. Do đó, chúng ta là những người đồng dự phần với Ngài trong sự chết, và cũng được sống lại trong một đời sống mới. Chúa Giê-su đã được chôn và sống lại trong một đời sống mới; chúng ta được chôn cất trong phép báp-têm và sống lại trong một đời sống mới. Những câu Kinh Thánh này cho thấy hành động báp-têm, và cả giá trị thuộc linh của nó (1988, tr. 132).

Chính trong phép báp-têm, thập tự giá được hiện thực hóa cho tội nhân, và mang ý nghĩa cá nhân (Riley, 2000, tr. 72). Mỗi khi một người trở thành Cơ Đốc nhân, tội nhân đó chết (“được chôn với Ngài trong phép báp-têm”—Cô-lô-se 2:12), và được sống lại thành thánh đồ “bởi đức tin nơi quyền năng của Đức Chúa Trời, là Đấng đã khiến Ngài [Chúa Giê-su] sống lại từ cõi chết” (Cô-lô-se 2:12).

Thật vậy, phép báp-têm “có ý nghĩa” (hoàn toàn có ý nghĩa) khi chúng ta dành thời gian tập trung vào Đấng đã phó sự sống Ngài vì chúng ta, và phương thức báp-têm để bắt đầu cuộc sống mới của chúng ta với Ngài (Ma-thi-ơ 28:18-20). Tương tự như cách Nô-ê, cuộc sống mới, trong một thế giới mới, bắt đầu sau khi được đưa ra khỏi thế giới tội lỗi bằng nước (1 Phi-e-rơ 3:21; so sánh 2 Cô-rinh-tô 5:17), tội nhân được nước đưa vào sự chết, sự chôn và sự sống lại của Đấng Christ. Hành động phục tùng này đưa chúng ta ra khỏi thế gian và bước vào mối quan hệ với Chúa.

https://apologeticspress.org/making-sense-of-baptism-1230/

THAM KHẢO

Riley, Tom (2000), Dying to Live Again (Webb City, MO: Covenant Publishing).

Whiteside, Robertson L. (1988), Paul’s Letter to the Saints at Rome (Bowling Green, KY: Guardian of Truth Foundation), reprint.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang