“Bạn có tin rằng phép báp-têm là thiết yếu cho sự cứu rỗi không?” “Có.” “Vậy bạn tin vào sự tái sinh trong nước sao?” “Không.” “Nhưng bạn tin rằng bạn phải được dìm mình trong nước trước khi tội lỗi được rửa sạch?” “Có.” “Vậy bạn tin rằng quyền năng rửa sạch tội lỗi của bạn nằm trong nước sao?” “Không.” “Làm sao bạn có thể nói rằng bạn không tin vào sự tái sinh trong phép báp-têm bằng nước nếu bạn nghĩ rằng một tội nhân không được cứu cho đến khi họ chịu phép báp-têm?” “Bởi vì khi một người được cứu và điều gì cứu một người là hai câu hỏi khác nhau.”
Kinh Thánh nói rõ rằng Chúa Giê-su cứu rỗi. “[T]heo lòng thương xót của Ngài, Ngài đã cứu chúng ta” (Tít 3:5). Chính nhờ ân điển của Ngài mà chúng ta có hy vọng về sự sống đời đời (Ê-phê-sô 2:5,8-9). Chúng ta “được xưng công chính bởi huyết Ngài, chúng ta sẽ nhờ Ngài mà được cứu khỏi cơn thịnh nộ” (Rô-ma 5:9). Chúng ta “được cứu chuộc… bởi huyết báu của Đấng Christ” (1 Phi-e-rơ 1:18-19). “Đức Chúa Jêsus Christ… đã yêu thương chúng ta và lấy huyết mình rửa sạch tội lỗi chúng ta” (Khải Huyền 1:5). Khi dùng bữa với các môn đồ vào đêm trước khi bị đóng đinh, Chúa Jêsus phán: “Vì nầy là huyết ta, huyết của giao ước mới, đã đổ ra cho nhiều người được tha tội” (Ma-thi-ơ 26:28). Điều gì cứu tội nhân khỏi sự xa cách đời đời với Đức Chúa Trời? Phương thuốc chữa lành tội lỗi là gì? Chắc chắn, “huyết của Đấng Christ” chính là điều cứu rỗi chúng ta (Hê-bơ-rơ 9:14). Kinh Thánh không hề dạy về việc nước có một loại quyền năng tái tạo tâm linh nào đó, và tôi cũng chưa từng gặp một Cơ Đốc Nhân nào trong Hội Thánh của Chúa tin vào điều đó.
Một câu hỏi khác nữa là khi nào điều gì đó xảy ra. Na-a-man được chữa lành bệnh phong (bởi quyền năng của Đức Chúa Trời!) khi ông tắm ở sông Giô-đanh bảy lần (2 Các Vua 5:1-19). Người mù trong Giăng chương chín cũng được Chúa Jêsus chữa lành khỏi bệnh mù (bởi Chúa Jêsus!) khi ông tắm ở hồ Si-lô-ê. Còn một tội nhân thì sao? Khi nào huyết của Đấng Christ cứu một người bị phân cách khỏi Đức Chúa Trời về mặt tâm linh? Câu trả lời cho câu hỏi đó được tìm thấy trong các đoạn văn như Công vụ 22:16 và Công vụ 2:38 (cùng những đoạn khác), thảo luận về phép báp-têm bằng nước. Khi Sau-lơ (sau này gọi là Phao-lô) tin và xưng nhận rằng Chúa Giê-su thực sự là Con Đức Chúa Trời, và bày tỏ sự đau buồn về tội lỗi của mình (xem Công vụ 9:5-11), A-na-nia, người mà Đức Chúa Trời đã sai đến gặp Sau-lơ, đã hướng dẫn ông “hãy đứng dậy, chịu phép báp-têm và rửa sạch tội lỗi mình, đồng thời kêu cầu danh Chúa” (Công vụ 22:16). Một tội nhân được rửa sạch tội lỗi khi họ “được báp-têm”. [LƯU Ý: Cụm từ phân từ, “kêu cầu danh Chúa”, mô tả những gì Phao-lô đã làm khi ông chịu phép báp-têm và tội lỗi của ông được rửa sạch (xem Công vụ 2:21,38)—xem Miller, 2003; Lyons, 2004.] Đáng buồn thay, nhiều người đã đọc Công vụ 22:16 và bác bỏ sự cần thiết của phép báp-têm vì họ tiếp cận việc nghiên cứu câu Kinh Thánh này với một câu hỏi sai lầm. Câu Kinh Thánh này không cho chúng ta biết điều gì cứu rỗi, mà đúng hơn là khi nào một người được cứu, tức là tội lỗi của người đó được rửa sạch. Những đoạn Kinh Thánh như đã đề cập trước đó (ví dụ: Ma-thi-ơ 26:28, 1 Phi-e-rơ 1:18-19, Khải Huyền 1:5) trả lời điều gì cứu rỗi, nhưng để biết khi nào một người được cứu, người ta phải tham khảo các đoạn Kinh Thánh như Công vụ 22:16 và Công vụ 2:38.
Tóm lại, huyết của Đấng Christ là điều cứu rỗi tội nhân. Nhưng huyết của Đấng Christ rửa sạch tội lỗi khi tội nhân xưng nhận đức tin nơi Đấng Christ, ăn năn và chịu phép báp-têm “để được tha tội” (Công vụ 2:38; Mác 16:16; Công vụ 22:16). Xin Chúa giúp chúng ta hiểu được sự khác biệt giữa cái gì và khi nào, đặc biệt liên quan đến sự cứu rỗi.
https://apologeticspress.org/two-different-questions-what-and-when-1864/
THAM KHẢO
Lyons, Eric (2004), “Calling on the Name of the Lord,” [On-line], URL: https://www.apologeticspress.org/articles/597. Miller, Dave (2003), “The Bible is its Own Best Interpreter,” [On-line], URL: https://www.apologeticspress.org/articles/2293.



