CHÚNG TA NÊN GỌI HỘI THÁNH LÀ GÌ?

Một độc giả đã hỏi về tên mà hội thánh phổ quát nên có. Trong thời đại mà hàng triệu tín đồ đang tự đặt tên cho mình theo đủ thứ, từ thiên sứ, con người cho đến các chức vụ và hoạt động tôn giáo (nhiều nhà thờ dường như cho rằng càng kỳ quặc càng tốt), thì câu hỏi của độc giả này thật sự rất mới mẻ khi đọc. Rõ ràng là ông và những người trong hội thánh nơi ông thờ phượng đều mong muốn được gọi, không phải cái tên thời thượng mới nhất hay bất kỳ tên giáo phái nào mà ông bà cố của họ đã từng mang, mà là bất cứ tên nào mà Chúa muốn họ được gọi. Chúa muốn Hội Thánh được biết đến là gì? Nếu một Hội Thánh sắp đặt một biển hiệu bên ngoài địa điểm nhóm họp, hoặc đưa thông tin liên lạc của họ vào danh bạ điện thoại và trên Internet, hoặc có một tên chính thức trên sổ sách tại tòa án, thì Hội Thánh nên mang tên gì?

Chỉ có một nơi duy nhất để tìm hiểu xem những người theo Chúa Giê-su Christ nên được gọi là gì: Lời Chúa (xem Butt, 2007). Đức Chúa Trời đã tạo dựng con người, cứu rỗi con người, và có mọi quyền bảo con người phải làm gì và làm như thế nào. Những lời dạy của Chúa Giê-su Christ, các sứ đồ và tiên tri của Ngài trong Lời mặc khải của Đức Chúa Trời là thẩm quyền tối thượng của con người và là cuốn sách mà thế gian sẽ bị phán xét (Ma-thi-ơ 28:18; Giăng 12:48; Cô-lô-se 3:17). Nếu người được cứu muốn làm đẹp lòng Đức Chúa Trời trong mọi khía cạnh của cuộc sống, kể cả tên tôn giáo mà họ mang, thì phải tham khảo Lời Chúa.

Trước hết, việc hiểu đôi điều về từ “hội thánh” là rất hữu ích. Từ tiếng Hy Lạp ekklesia, được dịch là “hội thánh” trong hầu hết các bản Kinh Thánh tiếng Anh, thường được hiểu đơn giản là “hội chúng”(hội – hội đồng – hội chúng. BTV) – một cuộc tụ họp của mọi người, dù vì mục đích thế tục hay tôn giáo (Danker, et al., 2000, tr. 303-304; Thayer, 1962, tr. 195-196). Ba lần trong Công vụ 19, Lu-ca dùng từ ekklesia để mô tả một hội chúng hỗn loạn, thế tục tại Ê-phê-sô (các câu 32, 39, 41). Các dịch giả bản Septuagint đã dùng từ ekklesia hơn 200 năm trước Chúa Giê-su Christ trong bản dịch Cựu Ước sang tiếng Hy Lạp của họ để mô tả một nhóm 400.000 binh lính Y-sơ-ra-ên (Các Quan Xét 20:2). Tóm lại, từ ekklesia được dùng trước và sau thời Chúa Giê-su Christ để chỉ bất kỳ loại hội chúng nào. Tuy nhiên, trong Tân Ước, từ này thường ám chỉ những người vâng phục Chúa Giê-su Christ—những người được gọi “ra khỏi (tiếng Hy Lạp ek) khỏi bóng tối, đến nơi sáng láng kỳ diệu của Ngài” (1 Phi-e-rơ 2:9, được nhấn mạnh thêm).

Nhiều lần trong Tân Ước, từ “hội thánh” được liên kết với từ Hy Lạp theos (Đức Chúa Trời), và do đó, người ta có thể dễ dàng xác định rằng Hội thánh mà các tín đồ vâng phục thuộc về chính là Hội thánh do Đức Chúa Trời khởi xướng và sở hữu. Phao-lô đã viết “gửi cho Hội thánh của Đức Chúa Trời tại Cô-rinh-tô” (1 Cô-rinh-tô 1:2; 2 Cô-rinh-tô 1:1, nhấn mạnh thêm), và sau đó truyền lệnh cho người Cô-rinh-tô “[đ]ừng làm gương xấu… cho Hội thánh của Đức Chúa Trời” (1 Cô-rinh-tô 10:32-33, nhấn mạnh thêm). Ông đã thú nhận với các hội thánh ở Ga-la-ti rằng ông đã “bắt bớ Hội thánh của Đức Chúa Trời” trước khi trở thành Cơ Đốc nhân (Ga-la-ti 1:13, nhấn mạnh thêm). Phao-lô cũng đã viết cho các Cơ Đốc nhân ở Tê-sa-lô-ni-ca, nhắc nhở họ rằng họ đã “bắt chước các Hội thánh của Đức Chúa Trời ở Giu-đê” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:14, nhấn mạnh thêm), và thậm chí còn khoe khoang về họ “giữa các Hội thánh của Đức Chúa Trời” vì sự kiên trì của họ qua sự bắt bớ (2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:3-4, nhấn mạnh thêm). Chúng ta không được bỏ qua điểm rằng Hội thánh của Tân Ước là Hội thánh của Đức Chúa Trời. Hội thánh có nguồn gốc thần thánh và được thành lập theo “mục đích đời đời” của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 3:11). Vậy thì, chắc chắn tên gọi “Hội thánh của Đức Chúa Trời” là một danh xưng Kinh Thánh. “Con cái Đức Chúa Trời” (Giăng 1:12; Rô-ma 8:16; 1 Giăng 3:1-2) là thành viên của “Hội thánh của Đức Chúa Trời”.

Các tác giả Kinh Thánh cũng gọi “Hội thánh của Đức Chúa Trời” là thân thể hay Hội thánh của Đấng Christ. Tại sao Hội thánh của Đức Chúa Trời lại được gọi là Hội thánh của Đấng Christ? Hãy xem xét những điều sau:

  • Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời (Giăng 1:1, 3, 23; 10:30, 33; 20:28; so sánh Ê-sai 9:6).
  • Chúa Giê-su phán Hội thánh là “của Ngài” (Ma-thi-ơ 16:18).
  • Chúa Giê-su đã trả giá cho Hội thánh bằng chính huyết của Ngài (Công vụ 20:28).
  • Chúa Giê-su đã cứu Hội Thánh khỏi sự hủy diệt đời đời (Giăng 3:16; Công vụ 4:12; Ê-phê-sô 5:23).
  • Chúa Giê-su là “đầu của thân thể, tức là Hội thánh” (Cô-lô-se 1:18,24; Ê-phê-sô 5:22-23).
  • Chúa Giê-su là chú rể và Hội Thánh là cô dâu của Ngài (Ê-phê-sô 5:22-32; Khải Huyền 21:9; so sánh Ma-thi-ơ 25:1-13).
  • Chúa Giê-su sẽ trở lại để đưa Hội Thánh trung tín của Ngài đến một ngôi nhà mới (Giăng 14:1-3; Ma-thi-ơ 25:1-13; 1 Cô-rinh-tô 15:24; 1 Tê-sa-lô-ni-ca 4:13-18).

Những người theo Chúa Giê-su Christ chân thành, cởi mở và vâng lời (tức là Cơ Đốc nhân—Công vụ 11:26) đọc Tân Ước và tự hỏi họ nên gọi Hội thánh mà họ là thành viên là gì, sẽ đi đến kết luận sau: Mặc dù Đức Chúa Trời không chỉ định một danh hiệu cụ thể nào cho Hội thánh, nhưng có những danh xưng trong Kinh thánh mà Cơ Đốc nhân có thể mang “bởi đức tin” (Rô-ma 10:17), cụ thể là “Hội thánh của Đức Chúa Trời” và “Hội thánh của Đấng Christ”.

[LƯU Ý: Điều này không có nghĩa là tất cả những ai mang một trong hai danh xưng này đều là tín đồ trung thành của Chúa Giê-su Christ. Đáng buồn thay, nhiều người mang cả hai danh xưng này đã làm mất danh Chúa bằng những hành vi thờ phượng trái với Kinh Thánh, đủ loại giáo lý sai lầm, lối sống hời hợt, v.v.) Một tín đồ trung thành của Chúa Giê-su Christ phải cam kết kết hợp với những Cơ Đốc nhân không chỉ mang danh xưng theo Kinh Thánh, không gây chia rẽ, mà còn thực hành Cơ Đốc giáo Tân Ước được công nhận, không pha trộn (xem Miller, 2007).]

Không có chỗ nào trong Tân Ước gọi Hội Thánh là Báp-tít, Giám Lý, Trưởng Lão, Luther, Ngũ Tuần, Công Giáo, Thiên Thần Hộ Mệnh, v.v. Thực tế, các Cơ Đốc nhân tại Cô-rinh-tô đã được cảnh báo cụ thể về việc mang những danh xưng gây chia rẽ, mang lại vinh dự cho con người và ngụ ý rằng Hội Thánh bị chia rẽ (1 Cô-rinh-tô 1:10-17; xem Giăng 17:20-21). Đáng buồn thay, hàng triệu “Cơ Đốc nhân” trên khắp thế giới vẫn tiếp tục tự gọi mình bằng những danh xưng khác với những danh xưng mà Chúa đã cho phép trong Kinh Thánh.

Ngoài vô số ví dụ trong Kinh Thánh về việc Hội Thánh được gọi là của Đức Chúa Trời hoặc của Đấng Christ, lẽ thường cũng đòi hỏi những cách gọi như vậy trong Kinh Thánh. Hãy xem xét hai ví dụ.

  • Nếu Đấng Christ sở hữu Hội Thánh, thì Hội Thánh không nên mang danh Ngài sao? Nếu một người đàn ông (chúng ta sẽ gọi anh ta là Ricky) đã làm việc 20 năm, dành dụm tiền bạc và mua được một căn nhà, thì đó là nhà của ai? Đó là nhà của Ricky. Nếu ai đó đặt một tấm biển trước nhà Ricky ghi rằng căn nhà đó thuộc về bất kỳ người nào khác ngoài Ricky, thì người đó đã làm điều trái phép và làm Ricky phật lòng. Chỉ người sở hữu căn nhà mới có quyền đặt tên cho nó. Hội Thánh là “nhà của Đức Chúa Trời” (1 Ti-mô-thê 3:15, được nhấn mạnh thêm), không phải của bất kỳ ai khác. Các Cơ Đốc nhân không nên gọi “nhà” của Ngài bằng bất kỳ tên nào khác.
  • Nếu hôm nay vợ tôi nói với tôi rằng cô ấy muốn mang tên của một người đàn ông khác, tôi sẽ vô cùng đau lòng và “ghen tuông với sự ghen tuông của Đức Chúa Trời ” (2 Cô-rinh-tô 11:2-4). Có lẽ đó không phải là tên của một người đàn ông khác, mà chỉ đơn giản là một cái tên liên quan đến điều cô ấy thích. Ví dụ, thay vì Jana Lyons, cô ấy muốn được gọi là Jana Homeschooler. Điều đó có làm tôi khó chịu không? Chắc chắn là có. Tôi thích dạy học tại nhà, nhưng tôi thực sự phản đối việc vợ tôi tự gọi mình bằng bất kỳ tên nào khác ngoài Lyons. Tương tự, nếu Hội Thánh là cô dâu của Đấng Christ, tại sao bất kỳ hội thánh nào tự xưng là yêu Chúa Giê-su và kết hôn với Ngài về mặt tâm linh lại tự gọi mình bằng một tên khác? Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời ghen tuông (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:5) và không có điều gì trong Kinh Thánh cho phép Hội Thánh của Ngài tự gọi mình bằng bất kỳ tên nào khác ngoài tên Ngài.

Khi Tòa Công luận Do Thái đưa Phi-e-rơ và Giăng đến trước mặt họ không lâu sau khi Hội Thánh được thành lập (Công vụ 4) và hỏi “họ đã giảng dạy bằng tên nào”, Phi-e-rơ đã kêu lên:

[N]hân danh Đức Chúa Jêsus Christ người Na-xa-rét, Đấng mà các ông đã đóng đinh trên thập tự giá, và Đức Chúa Trời đã khiến người này sống lại từ cõi chết, nhờ Ngài mà người này được lành mạnh đứng đây trước mặt các ông. Đây là hòn đá bị các ông, những người thợ xây loại bỏ, đã trở nên đá góc nhà. Chẳng có sự cứu rỗi trong bất cứ ai khác, vì dưới gầm trời này, chẳng có danh nào khác được ban cho loài người, để chúng ta nhờ đó mà được cứu (Công vụ 4:8,10-12, được nhấn mạnh thêm).

Kinh Thánh có thể không đặt một danh xưng chính thức nào cho Hội Thánh, nhưng cả lý trí lẫn sự mặc khải đều đòi hỏi các Cơ Đốc nhân phải bỏ đi danh xưng đảng phái và chỉ đơn giản gọi mình theo Đấng đã cứu rỗi họ. Khi Chúa Giê-su trở lại đón cô dâu của Ngài và đưa nàng về nhà, tốt hơn hết là nàng nên mang danh Ngài chứ không phải danh của ai khác.

https://apologeticspress.org/what-should-we-call-the-church-3763/

THAM KHẢO

Butt, Kyle (2007), Behold! The Word of God (Montgomery, AL: Apologetics Press).

Danker, Frederick William, William Arndt, and F.W. Gingrich, (2000), Greek-English Lexicon of the New Testament (Chicago, IL: University of Chicago Press).

Miller, Dave (2007), What the Bible Says About the Church of Christ, https://apologeticspress.org/pdfs/e-books_pdf/wtbsatcoc.pdf.

Thayer, J.H. (1962), Greek-English Lexicon of the New Testament (Grand Rapids, MI: Baker).

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang