CHÚA GIÊ-SU GIÁNG SINH

Lễ giáng sinh theo tiếng Anh gọi là Christmas. Navidad trong tiếng Tây Ban Nha. Natale trong tiếng Ý, Noël trong tiếng Pháp, tiếng Việt chúng ta thường gọi Nô-en. Cứ mỗi dịp 24-25 tháng 12 hàng năm chúng ta bắt gặp cảnh đường phố và những ngôi nhà được trang trí với những cây thông nhiều màu sắc. Có những người đóng vai ông già Nô-en đi phát quà cho thiếu nhi. Đặc biệt hơn các nhà thờ lớn nhỏ đều rầm rộ tổ chức lễ mừng Chúa giáng sinh, họ tái hiện đêm Chúa giáng sinhbằngmô hình em bé Giê-su nằm trong máng cỏ hoặc hang đá kỳ lạ. Bạn có biết nguồn gốc của tất cả những sự kiện này không? Hay nó chỉ là một phong trào lễ hội trên toàn thế giới? Chúa Giê-su có thật đã sinh ra vào ngày 25 tháng 12? Ông già nô-en có liên quan gì đến Chúa Giê-su? Và quan trọng hơn hết Chúa Giê-su giáng sinh để làm gì?

ÔNG GIÀ NÔ-EN (SANTA CLAUS) LÀ AI? 

Mọi chuyện bắt đầu từ một vị giám mục người Hy Lạp tên là Nicholas, Công giáo gọi ông là Thánh Nicholas, sống vào thế kỷ thứ 4 tại vùng Myra (thuộc Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay). Ông nổi tiếng là người nhân hậu và hay giúp đỡ người nghèo, đặc biệt là trẻ em. Sau khi ông qua đời, hình ảnh “người tặng quà” này lan rộng khắp châu Âu. Người Hà Lan rất tôn thờ ông và gọi ông là Sinterklaas. Qua cách phát âm của người Mỹ dần dần biến thành “Santa Claus”. Dù có nguồn gốc từ một người gầy gò, nhưng hình ảnh ông già Nô-en “bụng phệ, râu trắng, mặc đồ đỏ” lại được nhào nặn bởi văn học và truyền thông và quảng cáo Mỹ. Vậy, Santa Claus hoàn toàn là một nhân vật hư cấu do con người nghĩ ra. Nhân vật này không phải xuất phát từ nước Mỹ mà từ Hà Lan. Và nhân vật này chẳng hề liên quan gì đến ngày Chúa sinh ra đời cả.  

 CÂY GIÁNG SINH

Cũng giống như ông già Nô-en, cây Giáng Sinh cũng không có nguồn gốc ban đầu ở nước Mỹ, mà là nước Đức. Vào ngày 24/12, người dân thường tổ chức các vở kịch, trong đó có vở kịch về Vườn Địa Đàng với sự xuất hiện của cây thông (là một trong số những cây còn lá xanh khi mùa đông đến), rồi treo các trái táo đỏ lên (tượng trưng cho trái cấm) và gọi đó là Cây Thiên Đàng. Và người dân cũng bắt đầu đem cây thông về nhà và trang trí đủ thứ. Nhưng Cây Giáng Sinh này chỉ phát triển rầm rộ và bùng nổ khắp thế giới từ thế kỷ thứ 19. Năm 1848, tờ báo Anh đăng bức hình Nữ hoàng Victoria và Hoàng tử Albert (người gốc Đức) đứng quanh một cây thông được trang trí lộng lẫy cùng các con. Vì hoàng gia Anh lúc đó là biểu tượng của sự thời thượng, phong tục này ngay lập tức lan rộng sang Mỹ và toàn thế giới. Vậy cây thông Nô-en cũng không liên quan gì đến ngày Chúa Giê-su giáng sinh cả.

Tại Sao Lại Là Ngày 24 và 25/12 

Vào thế kỷ thứ 4, Giáo hội Công giáo La Mã đã chọn ngày 25/12 làm ngày lễ Giáng sinh chính thức nhằm thay thế các lễ hội “ngoại giáo” được tổ chức vào ngày này.

Tại sao đêm 24/12 lại quan trọng hay nhộn nhịp hơn? Điều này bắt nguồn từ cách tính thời gian của người Do Thái cổ. Một ngày không bắt đầu vào lúc 12 giờ đêm như lịch hiện đại, mà bắt đầu từ lúc mặt trời lặn của ngày hôm trước. Vì Chúa Giê-su được tin là ra đời vào ngày 25/12, nên theo cách tính này, thời điểm Ngài sinh ra chính là tối ngày  24/12. Do đó, vào đêm 24 là thời khắc linh thiêng nhất để đón chờ Chúa giáng trần.  Ngày 24/12 là Ngày Chúa Giê-su ra đời phải không? Kinh thánh không cho biết ngày sinh cụ thể của Chúa Giê-su, điều này có thể bởi vì Kinh thánh muốn nhân loại tập trung vào l‎ý do mà Chúa Giê-su giáng sinh hơn là ngày sinh nhật của Chúa.

CÓ THẬT CHÚA GIÊ-SU ĐÃ GIÁNG SINH?

Câu chuyện về sự giáng sinh của Chúa được Kinh Thánh kể trong sách Ma-thi-ơ 1:18-25, và Lu-ca 1:26-38; 2:1-20 tóm tắt như sau:

Thiên sứ hiện ra báo cho Ma-ri về việc bà sẽ chịu thai và sanh một con trai đặt tên là Giê-su, chính con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội. “Con trai ấy sẽ nên tôn-trọng, được xưng là Con của Đấng Rất-Cao; và Chúa, là Đức Chúa Trời, sẽ ban cho Ngài ngôi Đa-vít là tổ-phụ Ngài” (Luca 1:32). Lúc đó, vua Sê-sa Au-gút-tơ có ra chiếu chỉ lập sổ dân, mọi người phải trở về thành mình để khai tên. Vì Giô-sép là dòng-dõi nhà Đa-vít, cho nên cũng từ thành Na-xa-rét, xứ Ga-li-lê, lên thành Đa-vít, gọi là Bết-lê-hem, xứ Giu-đê, để khai vào sổ tên mình và tên Ma-ri, là người đã hứa gả cho mình, đương có thai. Đang khi hai người ở nơi đó, thì ngày sanh đẻ của Ma-ri đã đến. Người sanh con trai đầu lòng, lấy khăn bọc con mình, đặt nằm trong máng cỏ, vì nhà trọ không có đủ chỗ ở. Có những người chăn chiên đêm ngoài đồng, được thiên sứ báo mộng về sự ra đời của Chúa và tìm đến để thờ lạy Ngài. Ngoài ra còn có các thầy bác sĩ sau khi nhận được thông tin từ vua Hê-rốt cũng tìm đến để thờ phượng Ngài. 

Sự kiện chúa Giê-su giáng sinh là có thật qua các chứng minh sau: Đầu tiên, vua Hê-rốt. Chúa Giê-su ra đời dưới thời trị vì của vua Hê-rốt Đại Đế, và theo lịch sử La Mã, vua Hê-rốt qua đời vào năm 4 TCN. Vậy, giới hạn thời gian Chúa ra đời là từ năm 6-4 TCN. Ngoài ra còn có các chi tiết lịch sử khác về chiếu chỉ lập sổ dân cũng được ghi chép đã xảy ra trong khoảng thời gian cai trị của Sê-sa Au-gút-tơ và Qui-ri-ni (cũng là những nhân vật có thật trong lịch sử).

Thứ hai, chi tiết những người chăn chiên thức đêm ngoài đồng để canh chiên và đứa trẻ được đặt trong máng cỏ. Ở vùng Bết-lê-hem (Y-sơ-ra-ên), tháng 12 là đỉnh điểm của mùa đông, thời tiết rất lạnh và có mưa (đôi khi có tuyết). Những người chăn chiên sẽ không để chiên ngoài đồng qua đêm vào thời tiết này mà phải lùa chúng vào chuồng. Và không có người cha mẹ nào lại để đứa con mới sinh của mình nằm trong máng cỏ trong thời tiết khắc nghiệt như vậy. Vậy nên, Chúa Giê-su có khả năng sinh vào mùa xuân (khi chiên con ra đời) hoặc đầu mùa thu. 

Chúa Giê-Su Có Thật Sự Là Một Nhân Vật Lịch Sử Hay Chỉ Là Hư Cấu? 

Chúa Giê-su đến thế gian không giống như một con Người bình thường được sinh ra, nhưng mục đích giáng sinh là để cứu dân ra khỏi tội. Để thực hiện điều này Đức Chúa Trời đã ban cho Chúa Giê-su các quyền năng phép lạ đặc biệt mà không ai có thể làm được. Theo các sách Tin lành của Kinh thánh ghi lại Chúa Giê-su được gọi là Con của Đức Chúa Trời, sinh ra bởi một trinh nữ Ma-ri. Khi Ngài lớn lên thì làm nhiều phép lạ như hóa nước thành rượu, khiến người chết sống lại, hóa bánh… quan trọng hơn Ngài đã chết và sống lại sau 3 ngày. Đã có nhiều nguồn lịch sử bên ngoài kinh thánh (ví dụ như Josephus, nhà sử học Do Thái; Tacitus, nhà sử học La Mã, Thallus Seutonius, Hoàng đế Trajan, Pliny Trẻ và những người khác) cũng xác nhận sự kiện này chép rằng:

  • Các môn đồ của Ngài tin rằng Ngài đã sống lại từ cõi chết. 
  • Các môn đồ của Ngài sẵn sàng chết vì niềm tin vào những gì họ đã tận mắt chứng kiến. 
  • Các môn đồ của Ngài đã chối bỏ các vị thần La Mã và thờ phượng Chúa Giê-su như Đức Chúa Trời.
  • Ngài là một người làm phép lạ (được dùng để chỉ điều gì đó giống như ma thuật/phép lạ). 
  • Ngài được tôn vinh là Đấng Mê-si. 
  • Bóng tối/nhật thực và động đất đã xảy ra khi Ngài qua đời.
  • Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá vào đêm trước Lễ Vượt Qua của người Do Thái. 
  • Ngài bị đóng đinh dưới thời Pontius Pilate. 
  • Ngài sống một cuộc đời đức hạnh. 
  • Cơ Đốc giáo lan rộng nhanh chóng đến tận La Mã.
  • Ngài sống vào thời của Tiberius Caesar. 
  • Ngài có một người em trai tên là Gia-cơ. 

KẾT LUẬN

Cả ông già Nô-en và cây thông giáng sinh đều là những sản phẩm của trí tưởng tượng của con người. Việc tin hay không cũng không ảnh hưởng đến người nghe. Câu chuyện về Chúa Giê-su giáng sinh trong Tân Ước không dựa trên những huyền thoại và truyện ngụ ngôn mà nó là một câu chuyện có thật. Chúa Giê-su là con Đức Chúa Trời đã giáng sanh, chịu chết và sống lại để chuộc tội cho cả nhân loại. Bất kỳ ai tin vào Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời là Christ là Chúa thì sẽ đến với Ngài để được sự tha thứ tội lỗi. Chúa Giê-su giáng sanh thật là phước cho nhân loại!

Từ Ấn Phẩm: Khởi Đầu Sự Khôn Ngoan Số 25-36 | 12-2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang