Tân Ước tuyên bố rõ ràng rằng phép báp-têm bằng nước là cần thiết cho sự cứu rỗi (xem Lyons và Butt, 2004). Nhưng một trong những lập luận được sử dụng phổ biến nhất để phản đối sự cần thiết của phép báp-têm cho sự cứu rỗi là ý tưởng rằng “Đức Chúa Trời sẽ không làm điều đó”. Câu hỏi được đặt ra là: “Điều gì sẽ xảy ra nếu một người tin Chúa chân thành đang trên đường đến chịu phép báp-têm và chết ngay trước khi đến được nước? Chẳng lẽ anh đang nói với tôi rằng Đức Chúa Trời sẽ đày người đó xuống địa ngục chỉ vì người đó không đến được nước sao?” Thoạt nhìn, lập luận này có vẻ hợp lý. Tuy nhiên, khi tìm hiểu sâu hơn, dễ dàng nhận thấy rằng nó chỉ là một trò đùa về cảm xúc và không tài nào bác bỏ được sự cần thiết của phép báp-têm cho sự cứu rỗi.
Lập luận “Đức Chúa Trời sẽ không làm điều đó” có thể được sử dụng để chống lại hầu hết mọi điều răn trong Kinh Thánh. Ví dụ, Kinh Thánh lặp đi lặp lại rằng một người phải tin rằng Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời (Rô-ma 10:11; Giăng 8:24; v.v.). Giả sử một Cơ Đốc nhân vừa bắt đầu kể câu chuyện về Chúa Giê-su cho một người lớn tuổi, thì đột nhiên ông ấy lên cơn đau tim dữ dội và qua đời mà chưa kịp nghe hết câu chuyện, và do đó không có cơ hội để tin. Vậy, chúng ta có nên bỏ đi mệnh lệnh trong Kinh Thánh là tin vào Chúa Giê-su Christ, chỉ vì một kịch bản lý thuyết có thể được dựng lên, trong đó một người có khả năng cải đạo qua đời ngay trước khi ông ấy nghe theo? Hỏi tức là trả lời. Chúng ta cũng không thể bỏ đi mệnh lệnh trong Kinh Thánh là chịu phép báp-têm để được tha tội (Công vụ 2:38).
Cũng hãy xem xét thực tế rằng Kinh Thánh tuyên bố rõ ràng rằng Đức Chúa Trời muốn tất cả mọi người được cứu rỗi. Trong 2 Phi-e-rơ 3:9, vị sứ đồ được soi dẫn đã viết: “Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn.” Tiên tri Ê-xê-chi-ên trong Cựu Ước được Đức Chúa Trời soi dẫn để truyền đạt thông điệp này cho dân Y-sơ-ra-ên thay mặt Đức Chúa Trời: “Thật như ta hằng sống, Chúa Giê-hô-va phán, ta chẳng lấy sự kẻ dữ phải chết làm vui, nhưng vui về sự nó xây bỏ đường lối mình và được sống” (Ê-xê-chi-ên 33:11). Sứ đồ Phao-lô nói với nhà truyền giáo trẻ Ti-mô-thê rằng Đức Chúa Trời “muốn cho mọi người được cứu rỗi và nhận biết lẽ thật” (1 Ti-mô-thê 2:3-4). Vì vậy, nếu một người thật lòng và thành tâm muốn trở thành Cơ Đốc nhân bằng cách chịu phép báp-têm để được tha tội như Đức Chúa Trời đã truyền dạy, thì Đức Chúa Trời (Đấng muốn mọi người được cứu rỗi và luôn dõi theo từng cá nhân) chắc chắn sẽ tạo cơ hội cho người đó vâng theo mạng lệnh của Ngài là chịu phép báp-têm. Nếu không có con chim sẻ nào rơi xuống đất ngoài sự hiểu biết của Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 10:29), và Đức Chúa Trời không hề tây vị ai (Công vụ 10:34), thì chúng ta có thể chắc chắn rằng sự quan phòng của Ngài sẽ đảm bảo rằng mỗi người đều có cơ hội công bằng để đáp lại các mệnh lệnh của Ngài.



