Nếu Chỉ Là Một Cuốn Sách Hay, Thì Nó Không Phải Là Sách Của Chúa

Cách đây một thời gian, tôi đọc một bài viết của một giáo sư đại học, ông nói rằng “điều tốt nhất có thể xảy ra với Tân Ước đã xảy ra với nó… Ít nhất là trong phạm vi trường đại học, Kinh Thánh chỉ đơn giản là một ‘cuốn sách vĩ đại’ khác.” Nhiều người trên thế giới ngày nay coi Kinh Thánh là một “cuốn sách hay” chứa đựng những lời dạy đạo đức do những người cao quý viết ra, nhưng lại bác bỏ quan niệm rằng Kinh Thánh được “Đức Chúa Trời soi dẫn” (2 Ti-mô-thê 3:16). Nhiều giáo sư đại học ngày nay dạy rằng Kinh Thánh chỉ là một “cuốn sách hay” không được soi dẫn hơn sử thi Odyssey của Homer hay Truyện Canterbury của Chaucer. Nó chỉ là kết quả của thiên tài bẩm sinh đặc trưng của những người có năng lực phi thường.

Tuy nhiên, lẽ thường buộc người trung thực phải bác bỏ những quan niệm phi logic như vậy. Nếu Kinh Thánh là một “cuốn sách vĩ đại”, nhưng không được Đức Chúa Trời soi dẫn, thì điều đó biến những người viết Kinh Thánh, những người tự nhận Đức Thánh Linh là nguồn gốc tối thượng cho các tác phẩm của họ, thành những kẻ dối trá hoặc điên rồ. Người trung thực chắc chắn sẽ thừa nhận rằng Kinh Thánh—một cuốn sách đã được nghiên cứu và xem xét nhiều hơn bất kỳ cuốn sách nào khác trong lịch sử nhân loại—chắc chắn không phải là sản phẩm của những kẻ điên rồ. Tính thống nhất, lời tiên tri được ứng nghiệm, tính chính xác về mặt lịch sử và sự tiên kiến ​​khoa học của nó chứng minh cho một nguồn thông minh. Do đó, Kinh Thánh được viết bởi hoặc là người trung thực hoặc là không trung thực. Về mặt logic, không có lựa chọn nào khác.

Môi-se hoặc đã nói dối hoặc đã nói thật khi ông ghi lại: “Đức Chúa Trời phán mọi lời này rằng: ‘Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ai Cập, khỏi nhà nô lệ. Trước mặt ta, ngươi chớ có thần nào khác’” (Xuất Ê-díp-tô Ký 20:1-3, thêm nhấn mạnh). Môi-se đã tuyên bố sự soi dẫn như vậy hàng trăm lần. Ông là kẻ nói dối, hay ông đã nói sự thật? Trong Tân Ước, Phi-e-rơ viết rằng “Lời tiên tri chẳng hề bởi ý riêng loài người mà ra, nhưng ấy là bởi Đức Thánh Linh cảm động mà những người thánh của Đức Chúa Trời đã nói ra” (2 Phi-e-rơ 1:21, thâm nhấn mạnh). Phi-e-rơ đã nói sự thật, hay ông đã nói dối? Câu hỏi tương tự cũng có thể được đặt ra cho tất cả những người viết Kinh Thánh, những người tự nhận mình được soi dẫn. Việc nói rằng Kinh Thánh chỉ đơn giản là một “quyển sách vĩ đại” được viết bởi “những người tốt” đã biến những người viết Kinh Thánh thành kẻ dối trá, những người liên tục tuyên bố rằng Đức Chúa Trời là nguồn gốc tối hậu của các tài liệu của họ (xem 2 Sa-mu-ên 23:2; Công vụ 1:16).

Kinh Thánh hoặc là sản phẩm của Đức Chúa Trời, hoặc là sản phẩm của những kẻ dối trá. Không còn lựa chọn nào khác. Nếu những người này là kẻ dối trá, thì họ đã “điên rồ” tuyên bố sự hủy diệt của chính mình, vì họ cho rằng nói dối là sai trái và tất cả những kẻ nói dối không ăn năn sẽ bị thiêu đốt trong địa ngục (xem Xuất Ê-díp-tô Ký 20:16; Cô-lô-se 3:9; Khải Huyền 21:8). Nếu những người này là kẻ dối trá, thì vẫn còn một bí ẩn khó giải thích tại sao con người hiện đại, với tất cả kiến ​​thức tích lũy của mình, lại không thể tạo ra một cuốn sách tương đương để khiến Kinh Thánh trở nên lỗi thời. Cuối cùng, nếu những người này là những kẻ nói dối bệnh hoạn, đã nhồi nhét hàng ngàn lời dối trá vào một tác phẩm lịch sử được cho là của họ, thì xin hãy nói, tại sao nhiều người ngoại đạo vẫn gọi nó là “một cuốn sách vĩ đại”? Những người không theo đạo Cơ Đốc mà vẫn ngưỡng mộ Kinh Thánh nên xem xét lại sự ngu ngốc trong quan điểm của họ.

https://apologeticspress.org/if-its-just-a-good-book-then-its-not-gods-book-831/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang