Một số người cho rằng Chúa Giê-su đã thiết lập khái niệm Công giáo về giáo hoàng và Ngài tuyên bố rằng Phi-e-rơ sẽ là giáo hoàng đầu tiên, vì Ngài gọi Phi-e-rơ là “đá”. Hãy đọc kỹ bối cảnh:
“Khi Đức Chúa Giê-su đã vào địa-phận thành Sê-sa-rê Phi-líp, bèn hỏi môn-đồ, mà rằng: Theo lời người ta nói thì Con người là ai? Môn-đồ thưa rằng: Người nói là Giăng Báp-tít; kẻ nói là Ê-li; kẻ khác lại nói là Giê-rê-mi, hay là một đấng tiên-tri nào đó. Ngài phán rằng: Còn các ngươi thì xưng ta là ai? Si-môn Phi-e-rơ thưa rằng: Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống. Bấy giờ, Đức Chúa Giê-su phán cùng người rằng: Hỡi Si-môn, con Giô-na, ngươi có phước đó; vì chẳng phải thịt và huyết tỏ cho ngươi biết điều nầy đâu, bèn là Cha ta ở trên trời vậy. Còn ta, ta bảo ngươi rằng: Ngươi là Phi-e-rơ, ta sẽ lập Hội-thánh ta trên đá nầy, các cửa âm-phủ chẳng thắng được hội đó. Ta sẽ giao chìa khóa nước thiên-đàng cho ngươi; hễ điều gì mà ngươi buộc dưới đất, thì cũng sẽ phải buộc ở trên trời, và điều gì mà ngươi mở dưới đất, thì cũng sẽ được mở ở trên trời. Đoạn, Ngài cấm môn-đồ đừng nói cho ai biết rằng Ngài, Đức Chúa Giê-su, là Đấng Christ.” (Ma-thi-ơ 16:13-20).
Chúa Jêsus có ý định truyền đạt ý tưởng rằng Hội thánh được xây dựng trên Phi-e-rơ hay Phi-e-rơ là đầu của Hội thánh không?
Từ “Phi-e-rơ” trong tiếng Hy Lạp là petros (giới tính nam) và có nghĩa là “đá (đá nhỏ -stone)”.1 Ngược lại, từ “đá (đá tảng – rock)” là petra (giới tính nữ) và ám chỉ “nền tảng đá hoặc khối đá lớn, đá tảng được phân biệt với đá nhỏ”.2 Đúng là, giả sử Chúa Jesus nói tiếng Aram, thì từ tiếng Aram cho cả Phi-e-rơ và đá tảng (kepha) đều giống nhau.3 Tuy nhiên, Chúa không soi dẫn những người viết Tân Ước viết Lời Ngài bằng tiếng Aram.4 Thay vào đó, Ngài soi dẫn họ viết bằng tiếng Hy Lạp—và văn bản tiếng Hy Lạp phân biệt rõ ràng giữa petra và petros. Điều thú vị là bản Vulgate tiếng Latin cũng vậy. Dự đoán trước sự nhầm lẫn, Đức Thánh Linh có thể dễ dàng khiến cùng một từ được sử dụng hai lần, hoặc Ngài có thể chỉ cần để Ma-thi-ơ nói rằng Hội thánh sẽ được xây dựng “trên bạn”.

Đá nhỏ – petros (stone)

Đá tảng – petra (rock)
Theo ngữ cảnh, “tảng đá” mà Chúa Jesus xây dựng Hội thánh của Ngài là sự thật mà Phi-e-rơ vừa mới nói rõ: “Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống” (Ma-thi-ơ 16:16). Sự thật này thực sự là nền tảng đá lớn của Hội thánh. Cả quyền làm đầu của Đấng Christ đối với Hội thánh và nền tảng nâng đỡ của Ngài đều được nêu rõ trong Tân Ước:
- Ngài đã đặt mọi vật dưới chân Ngài và ban cho Ngài làm đầu trên mọi vật đối với Hội thánh, tức là thân thể Ngài, tức là sự viên mãn của Đấng làm cho mọi sự đầy dẫy trong mọi sự (Ê-phê-sô 1:22-23).
- Và Ngài là đầu của thân thể, tức là Hội thánh, là khởi đầu, là Đấng đầu tiên sống lại từ cõi chết, để trong mọi sự Ngài có thể đứng đầu (Cô-lô-se 1:18).
- Vì không ai có thể đặt nền tảng nào khác ngoài nền tảng đã được đặt, tức là Chúa Giê-su Christ (1 Cô-rinh-tô 3:11; so sánh Ê-phê-sô 2:20).
Trên thực tế, chính Phi-e-rơ đã thẳng thắn tuyên bố Chúa Giê-su là “hòn đá sống” (lithos—1 Phi-e-rơ 2:4). Sau đó, ông áp dụng Ê-sai 28:16 và Thi thiên 118:22 cho Chúa Giê-su là “đá góc nhà chính”5 (1 Phi-e-rơ 2:6-7). Ông cũng trích dẫn Ê-sai 8:14 và áp dụng cho Chúa Giê-su, chỉ ra Ngài là “Đá vấp ngã và là đá gây vấp phạm” (câu 8). Sự song song đồng nghĩa trong tiếng Do Thái khiến “đá nhỏ” (từ lithos) và “đá tảng” (từ petra) trở thành giống nhau. Rõ ràng Phi-e-rơ không phải là petra trong Ma-thi-ơ 16:18. Thay vào đó, Chúa Giê-su cụ thể rằng Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời.
CHÚ THÍCH CUỐI
1 Frederick Danker, et al. (2000), Từ điển Hy Lạp-Anh về Tân Ước (Chicago, IL: Nhà xuất bản Đại học Chicago), ấn bản thứ hai, trang 809.
2 Như trên., nhấn mạnh và in nghiêng trong nguyên bản. Xem cách sử dụng petra để chỉ những hình dạng như vậy (trái ngược với đá) trong Ma-thi-ơ 27:60; Mác 15:46; Lu-ca 8:6,13 (trên tảng đá—ESV, NKJV, RSV, NIV, v.v.). Cũng như Xuất Ê-díp-tô Ký 17:6 và Dân số Ký 20:7-8,10-11 và sự so sánh theo kiểu mẫu của Phao-lô với Đấng Christ là “Hòn đá thiêng liêng” (1 Cô-rinh-tô 10:4)—khó có thể là một hòn đá nhỏ. Xem thêm cách sử dụng petra song song với lithos trong Rô-ma 9:32-33, trái ngược với cách sử dụng petros.
3 Trên thực tế, Chúa Giê-su đã ban cho Phi-e-rơ cái tên “Sê-pha” (Giăng 1:42) và Phao-lô cũng đã nhắc đến Phi-e-rơ trong 1 Cô-rinh-tô (1:12; 3:22; 9:5; 15:5; Ga-la-ti 1:18; 2:9,11,14). Tuy nhiên, Chúa Giê-su đã ám chỉ cụ thể đến petra như là nền tảng mà Hội thánh của Ngài sẽ được xây dựng trên đó.
4 Tân Ước có một số từ tiếng Aram được tìm thấy trong các câu sau: Ma-thi-ơ 5:22; 6:24; 27:46; Mác 5:41; 7:34; 10:51; 11:9; 14:36; 15:34; Lu-ca 16:9,11,13; Giăng 1:42; 20:16; Công vụ 9:36,40; Rô-ma 8:15; 1 Cô-rinh-tô 16:22; Ga-la-ti 4:6.
5 Tiếng Hy Lạp có từ “đầu góc nhà”, với “đầu” là thuật ngữ tiếng Hy Lạp kephale. Chúa Giê-su là “đầu”—không phải Phi-e-rơ.
https://apologeticspress.org/is-peter-the-rockfoundation-of-the-church-5971/


